Tôn Điềm Điềm ở bệnh viện suốt một tuần, rốt cuộc cũng được cho phép xuất viện. Cô đang cao hứng, kết quả lại nghe thấy Thẩm Niệm Thâm ở bên cạnh hỏi: “Chắc chắn có thể xuất viện sao? Có cần ở lại quan sát thêm mấy ngày không?”
Tôn Điềm Điềm nghe thấy lời này, vội vàng kéo ống tay áo anh.
Thẩm Niệm Thâm cúi đầu nhìn cô, Tôn Điềm Điềm vội nói: “Em khỏe rồi.”
Làm ơn đừng để cô ở lại bệnh viện thêm nữa.
Tôn Điềm Điềm vội túm lấy Thẩm Niệm Thâm, “Anh nghe thấy chưa?”
Thật là lần đầu tiên nhìn thấy có người bạn trai liều mạng muốn để bạn gái của mình ở lại bệnh viện như vậy.
Tuy bác sĩ đã nói không có việc gì, nhưng Thẩm Niệm Thâm vẫn cực kỳ khẩn trương, từ lúc ra khỏi bệnh viện cho đến khi về nhà, anh vẫn luôn nắm chặt tay Tôn Điềm Điềm, không ngừng hỏi cô có chỗ nào không thoải mái hay không.
Tôn Điềm Điềm ở bệnh viện một tuần đã sắp buồn chán muốn chết, thời điểm ngồi taxi về nhà, cô rất hưng phấn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, kết quả người nào đó không ngừng nhắc mãi bên tai cô, một lát lại hỏi cô có chỗ nào không thoải mái hay không, khi lại hỏi cô lạnh có muốn đóng cửa sổ lại không, lát sau lại hỏi cô có đói bụng không, muốn ăn cái gì.
Lỗ tai Tôn Điềm Điềm lùng bùng, cô quay đầu lại, đưa tay che miệng Thẩm Niệm Thâm, “Chồng à, an tĩnh một chút, anh ồn quá.”
Thẩm Niệm Thâm: “…”
Xe taxi ngừng ở bên ngoài tiểu khu, Thẩm Niệm Thâm nhanh chóng xuống xe, sau đó đi đến bên phía Tôn Điềm Điềm, mở cửa rồi đỡ cô xuống xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)