Rạng sáng 4 giờ 40 phút, xe taxi ngừng ở cổng bệnh viện.
Thẩm Niệm Thâm xuống xe, đến áo khoác cũng quên lấy, điên cuồng chạy vào bệnh viện.
Ngày mùa đông nhiệt độ tầm 2-3 độ, nhưng phía sau lưng áo sơ mi của anh đã ướt đẫm hơn phân nửa, mồ hôi lạnh không ngừng toát ra từ trán.
Thẩm Niệm Thâm đi đến cửa phòng bệnh, đôi tay rũ bên người vẫn không khống chế được mà run rẩy.
Anh nâng tay lên, đẩy cửa phòng bệnh ra. Bên trong trống rỗng, an tĩnh đến không chút âm thanh, trong không khí có mùi nước sát trùng.
Tôn Điềm Điềm nằm trêи giường bệnh, đôi mắt nhắm lại, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc.
Cô vốn đã gầy, giờ phút này an tĩnh nằm ở đó, đơn bạc đến không còn sức sống.
Thẩm Niệm Thâm xa xa nhìn, trái tim giống như đang run rẩy, đau đến không thở nổi.
Anh gần như là ngừng hô hấp, từng bước một chậm rãi đi đến bên giường bệnh, trong đầu là những lời bác sĩ vừa nói: “Lúc hai giờ rưỡi sáng, bệnh viêm ruột thừa cấp tính của cô Tôn phát tác, là cô ấy tự gọi 120, lúc xe của chúng tôi đến, cô ấy đã đau đến ngất xỉu rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)