Đầu gối Tôn Điềm Điềm bị rách da, Thẩm Niệm Thâm phải dùng cồn khử trùng cho cô.
Tôn Điềm Điềm sợ đau, vừa thấy cồn, gần như là phản xạ có điều kiện muốn rút chân về.
Thẩm Niệm Thâm cầm mắt cá chân cô, ngước mắt nhìn cô, “Lộn xộn cái gì.”
Tôn Điềm Điềm ánh mắt khẩn thiết, chân còn dùng sức rút về, “Đau… Rất đau…”
Hơi thở ấm áp thoáng qua miệng vết thương, đem đau đớn che lại.
Tôn Điềm Điềm vốn rất đau, nhưng nhìn bộ dáng Thẩm Niệm Thâm cúi đầu thổi miệng vết thương cho cô, trong lòng bỗng nhiên ấm áp.
Thẩm Niệm Thâm thổi cho cô một lát, ngẩng đầu hỏi: “Còn đau không?”
Tôn Điềm Điềm nhìn cô, khóe miệng cong cong, “Không đau.”
Lúc này Thẩm Niệm Thâm mới thoa tiếp cho cô một loại thuốc mỡ khác, sau khi thoa xong, anh vừa vặn tuýp thuốc mỡ vừa dặn dò, “Trước khi miệng vết thương kết vảy đừng đụng vào nước, mấy ngày này đừng tắm.”
“Em biết rồi.” Tôn Điềm Điềm cười hì hì tiến đến bên cạnh Thẩm Niệm Thâm, hôn lên mặt anh một cái.
Thẩm Niệm Thâm dừng một chút, nghiêng đầu, con ngươi mang theo vài phần ý cười, “Hôn sai chỗ rồi.”
Tôn Điềm Điềm còn chưa phản ứng lại, Thẩm Niệm Thâm bỗng nhiên giữ gáy cô, giây tiếp theo liền đè môi xuống.
Hôn hơn nửa ngày, Thẩm Niệm Thâm mới buông Tôn Điềm Điềm sắp không thở nổi ra.
Tôn Điềm Điềm môi sưng đỏ, ngơ ngác nhìn anh.
Thẩm Niệm Thâm không khỏi bật cười, xoa bóp mặt cô, “Ngốc.”
Anh đứng lên, lúc này mới về phòng ngủ thay quần áo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)