Ngày hôm sau Thẩm Niệm Thâm phải đi làm, trời còn chưa sáng đã thức dậy. Tôn Điềm Điềm vốn chuẩn bị rời giường cùng anh vì cô định ra ngoài tìm việc, kết quả Thẩm Niệm Thâm thức dậy quá sớm, lúc anh rời giường, cô đưa mắt nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, mới 6 giờ. Giãy giụa ngồi dậy, chưa đến hai giây cô lại nằm xuống.
Thẩm Niệm Thâm rửa mặt xong đi ra, Tôn Điềm Điềm đang rúc trong chăn, đầu tóc lộn xộn xỏa ra trêи gối, cô nghiêng người, lộ ra khuôn mặt buồn ngủ, nhìn Thẩm Niệm Thâm.
Thẩm Niệm Thâm ngồi vào mép giường, cúi đầu hôn xuống đôi mắt Tôn Điềm Điềm, sờ sờ đầu cô, ôn nhu nói: “Ngủ thêm một lát đi, còn sớm.”
Tôn Điềm Điềm thật sự buồn ngủ, cô gật gật đầu, đôi mắt nhắm lại.
Đến phòng tắm rửa mặt, cuối cùng cũng hoàn toàn thanh tỉnh.
Thẩm Niệm Thâm hơn 6 giờ ra cửa, đã chuẩn bị bữa sáng cho Tôn Điềm Điềm, bánh trôi đường đỏ được đựng trong hộp giữ nhiệt.
Tôn Điềm Điềm vào phòng bếp lấy chén, cô đổ bánh trôi vào trong chén, trước khi ăn còn chụp một tấm gửi qua WeChat cho Thẩm Niệm Thâm, “Cảm ơn chồng”, phía sau còn gửi icon hôn.
Đầu kia điện thoại, Thẩm Niệm Thâm vừa mới rời khỏi phòng họp, nhận được tin nhắn, khuôn mặt vốn lãnh đạm lộ ra ý cười, trả lời cô,【Bây giờ mới dậy sao?】
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)