Thời điểm Thẩm Niệm Thâm tỉnh lại đã gần giữa trưa.
Một đêm say rượu, đầu đau như búa bổ.
Anh giơ tay ấn xuống huyệt Thái Dương, mắt nhắm lại, mày nhăn chặt.
Một hồi lâu sau mới hơi hồi phục lại tinh thần một chút.
Lúc Tôn Điềm Điềm bưng canh giải rượu tiến vào, Thẩm Niệm Thâm vừa mới từ trêи giường ngồi dậy.
Tôn Điềm Điềm vừa thấy Thẩm Niệm Thâm tỉnh lại, lập tức cong môi cười, “Anh tỉnh rồi.”
Cô bưng canh giải rượu đến bên mép giường, ngồi ở bên cạnh Thẩm Niệm Thâm, “Anh uống canh đi, trêи mạng nói người uống say uống một chén canh này có thể giảm bớt đau đầu.”
Hai tay cô bưng chén đưa cho Thẩm Niệm Thâm. Nhưng anh lại không nhận, ánh mắt thật sâu mà nhìn chăm chú Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm nhìn anh, chớp chớp mắt, “Làm sao vậy?”
Tôn Điềm Điềm thấy anh nửa ngày không nhận lấy chén, đơn giản đặt chén lên tủ đầu giường, sau đó lấy gối đầu lót ra sau rồi đỡ Thẩm Niệm Thâm dựa vào, “Anh ngồi đây, em đút cho anh.”
Cô để Thẩm Niệm Thâm dựa vào gối đầu, sau đó bưng chén lên, cầm muỗng múc một ngụm canh, thổi thổi rồi mới đút đến bên miệng Thẩm Niệm Thâm, “Em học trêи mạng, có khả năng là không dễ uống, nhưng hẳn là rất có hiệu quả giảm bớt đau đầu.”
Tôn Điềm Điềm là đại tiểu thưmười ngón không dính dương xuân thủy[1], trước đây vào phòng bếp cũng chỉ là giúp đỡ Thẩm Niệm Thâm vài việc vặt, còn chén canh này, cô đã hầm từ 6 giờ sáng đến bây giờ mới xong.
[1] Dương xuân thủy là nước tháng ba, còn là mùa xuân nên nước rất lạnh. Cả câu có ý nói vào tháng ba nước lạnh thì không cần phải đụng vào nước giặt quần áo, chỉ một gia đình có điều kiện.
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, đôi mắt đau rát đến lợi hại. Anh cúi đầu, ngoan ngoãn uống canh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)