Thẩm Niệm Thâm đè Tôn Điềm Điềm ở dưới thân hôn thật lâu, Tôn Điềm Điềm rốt cuộc cũng biết cái ấn ký trêи cổ kia được làm ra thế nào.
Thẩm Niệm Thâm vùi đầu ở bên gáy Tôn Điềm Điềm, ôn nhu hôn một lát, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập ý cười, thanh âm có chút khàn khàn, hỏi cô: “Học xong chưa?”
Tầm mắt Tôn Điềm Điềm dừng trêи dấu răng bên gáy Thẩm Niệm Thâm, mặt đỏ hồng, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Anh… không biết xấu hổ…”
Thẩm Niệm Thâm nhướng mày, “Không biết xấu hổ sao?”
Tôn Điềm Điềm: “…”
“Có lẽ, anh còn có thể không biết xấu hổ hơn —” Dứt lời, tay Tôn Điềm Điềm bỗng nhiên bị giữ chặt, trực tiếp ấn đến dưới thân anh.
Lòng bàn tay mềm mại đột nhiên đụng phải một thứ nóng bỏng cứng rắn, Tôn Điềm Điềm sợ tới mức đầu quả tim cũng run lên, vội không ngừng muốn rút tay về, nào biết Thẩm Niệm Thâm lại ấn tay cô mạnh hơn, không cho cô rời đi.
Cả khuôn mặt Tôn Điềm Điềm đỏ bừng, bên tai cũng nóng lên, ánh mắt cô có chút né tránh mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, thanh âm cũng đang phát run, “Anh… Anh mau buông em ra…”
Thẩm Niệm Thâm lại vẫn như cũ không buông. Anh nhìn cô, ánh mắt rất sâu, trong con ngươi đen nhánh như có ánh lửa lập loè.
Tôn Điềm Điềm bị anh nhìn đến tâm hoảng loạn, lòng bàn tay vẫn như cũ đặt ở nơi đó, thẹn thùng đến muốn chui vào trong chăn giấu mặt. Cô rũ mắt xuống, đơn giản không nhìn vào đôi mắt anh nữa. Trái tim nhảy điệu tango giống như rất nhanh sẽ nhảy ra từ cổ họng.
Qua một lát, Thẩm Niệm Thâm bỗng nhiên cúi người, hơi hơi nghiêng đầu, bờ môi ướt nóng nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai cô, thanh âm rất thấp, mang theo một chút khàn khàn khắc chế, “Điềm Điềm, làm sao bây giờ? Sắp nhịn không được rồi.”
Đầu lưỡi anh chui vào lỗ tai cô, Tôn Điềm Điềm đột nhiên rùng mình một cái, trong cổ họng không kìm được mà phát ra một tiếng hô nhỏ.
Còn chưa kịp nói gì, môi lại bị Thẩm Niệm Thâm lấp kín.
…
Thời điểm Tôn Điềm Điềm cùng Thẩm Niệm Thâm ra ngoài đã là 8 giờ tối, vốn muốn đi siêu thị mua đồ ăn về làm cơm chiều, nhưng thời gian đã không còn sớm, liền đơn giản đến ăn ở một nhà hàng Tây bên ngoài tiểu khu.
Ăn xong cơm chiều, ra khỏi nhà hàng thì đã hơn 9 giờ.
Bên ngoài gió lạnh rào rạt, Tôn Điềm Điềm theo bản năng rụt cổ xuống, hà hơi vào hai lòng bàn tay rồi chà xát.
Thẩm Niệm Thâm đeo bao tay cho Tôn Điềm Điềm xong rồi mới cầm lấy tay cô, nhìn cô hỏi: “Em muốn đi dạo hay là trở về?”
Tôn Điềm Điềm nâng mắt lên, thanh âm nho nhỏ, “Hay là… đến siêu thị mua một chút đồ đi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)