Thẩm Niệm Thâm say không nhẹ, đầu choáng váng nặng nề, cả người không có một chút sức lực, mặc dù anh muốn vực dậy tinh thần, nhưng thân thể lại vẫn loạng choạng như cũ.
Nhưng cô không ngã, cô nâng Thẩm Niệm Thâm từng bước một đi đến cực kì ổn thỏa.
Tài xế taxi còn đang chờ bên ngoài.
Tôn Điềm Điềm đỡ Thẩm Niệm Thâm ra khỏi hội sở, đi tới chỗ dừng xe, một tay ôm anh, một tay mở cửa sau của xe.
Lên xe, cô liền ôm Thẩm Niệm Thâm vào lòng, ấn chặt đầu anh ở trước ngực, cô ôm chặt lấy anh, ôn nhu mà vuốt ve đầu anh rồi nhẹ giọng nói: “Ngủ một lát đi, chỉ một lát là về đến nhà rồi.”
Thanh âm của cô rất nhẹ nhàng, tựa như có một sức mạnh khiến người ta thấy yên lòng.
Thẩm Niệm Thâm vùi đầu trong lòng cô, nhắm mắt lại, ngửi hương hoa nhài nhàn nhạt trêи người cô, cảm xúc căng chặt lúc này mới chậm rãi yên ổn xuống.
Tôn Điềm Điềm cúi đầu, không chớp mắt mà nhìn Thẩm Niệm Thâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)