Thẩm Niệm Thâm xin nghỉ ba ngày, sau khi trở về liền vội vàng chuyển nhà cho bà ngoại, sau đó lại dẫn bà đi kiểm tra sức khỏe.
Đã nửa năm chưa trở về, anh muốn ở cạnh bên và chăm sóc cho bà ngoại nhiều hơn. Tôn Điềm Điềm mấy ngày này vẫn luôn ở bên Thẩm Niệm Thâm, hai người như hình với bóng, ngay cả buổi tối cũng ngủ chung.
Thẩm Niệm Thâm thuê cho bà một căn nhà, không lớn lắm, ba phòng ngủ một phòng khách, bà ngoại một phòng, dì giúp việc một phòng, còn lại một phòng, lúc trở về anh có thể ở. Căn nhà mới này cách bệnh viện khá gần, xung quanh cây cối xanh tươi, quả thật không tồi. Tuy rằng cũng không tính là quá tốt, nhưng so với căn nhà cũ trước kia thì đã tốt hơn rất nhiều.
Vừa tới tiểu khu, bà ngoại liền thấy khẩn trương, bà kéo Thẩm Niệm Thâm không ngừng hỏi anh tiền thuê một tháng là bao nhiêu.
Nghĩ đến cháu ngoại một mình ở bên ngoài vất vả dốc sức làm việc, tiền kiếm được tất cả đều tốn trêи người bà lão như mình, trong lòng liền phá lệ tự trách cùng áy náy.
Thẩm Niệm Thâm an ủi: “Tiền thuê không đắt đâu ạ. Huống hồ bà đã nuôi nấng con lớn lên, tốn nhiều tiền cũng là việc nên làm.”
Thẩm Niệm Thâm mới đi làm được nửa năm, tiền lương cũng không tính là quá cao, nhưng phí tổn này trước mắt anh vẫn có thể chi trả được.
…
Tôn Điềm Điềm đã hai ngày không về ký túc xá. Buổi tối tắm rồi nằm ở trêи giường Thẩm Niệm Thâm, Trình Đóa đột nhiên gọi video cho cô.
Thẩm Niệm Thâm đến phòng tắm tắm rửa, Tôn Điềm Điềm một mình ở trong phòng, cô từ trêи giường ngồi dậy, lót gối đầu lên đầu giường rồi dựa lưng vào.
Cô cầm di động, bấm nút nghe máy.
Ở đầu kia, trong ký túc xá ánh đèn sáng choang, Trình Đóa cùng Tạ Nghiên đều thò đầu đến trước màn hình.
Sau khi Thẩm Niệm Thâm trở về, Tôn Điềm Điềm liền không về trường, mỗi ngày đều ở bên anh, cô cũng không về ký túc xá lấy áo ngủ, cho nên đã mặc áo thun của anh. Áo thun rất lớn, chiếc áo rộng thùng thình chồng lên người, vừa nhìn liền biết là của Thẩm Niệm Thâm.
Tôn Điềm Điềm đáp một tiếng, khóe miệng cong cong, “Đúng là của A Niệm, tớ không mang theo áo ngủ.”
Tạ Nghiên liền kϊƈɦ động, giống như vừa bắt được một tin bát quái rất kinh thiên, cô nàng kϊƈɦ động gào lên: “Trời ơi, Điềm Điềm! Hai người các cậu đây là cửu biệt gặp lại, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, có củi khô lửa bốc không?!”
Thẩm Niệm Thâm tắm rửa xong trở vào, vừa mới đẩy cửa ra liền nghe thấy mấy chữ “Củi khô lửa bốc”. Anh hơi dừng lại, nhíu mày nhìn về phía Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm không nghĩ tới Thẩm Niệm Thâm đột nhiên quay lại, tức khắc quẫn bách đến đỏ mặt, đang muốn tắt video thì thanh âm của Tạ Nghiên lại truyền đến, “Ai da, chúng tớ không quấy rầy chuyện tốt của hai người nữa, cúp máy đây!”
Dứt lời liền tắt video.
Tôn Điềm Điềm ngơ ngẩn sững sờ, vài giây sau mới ngẩng đầu, cười với Thẩm Niệm Thâm, “… Anh nhanh vậy…”
Thẩm Niệm Thâm đứng ở cửa, khóe miệng gợi lên một đường cong, trong mắt mang theo ý cười ý vị thâm trường.
Anh nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm cười một lát, sau đó xoay người đóng cửa khóa lại.
Xoay người, đi tới hướng Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm bị Thẩm Niệm Thâm cười đến thẹn thùng, thấy anh đi tới, cô cúi đầu nhích vào bên trong.
Thẩm Niệm Thâm ngồi xuống bên mép giường, tay trái chống trêи ván giường, nửa người trêи nghiêng về phía trước, tay phải nắm cằm Tôn Điềm Điềm, anh nhìn cô, giọng nói không giấu được ý cười, “Em muốn cùng anh củi khô lửa bốc sao?”
Tôn Điềm Điềm bỗng trợn tròn mắt, đột nhiên ngẩng đầu, “Không phải em nói!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)