Ngày hôm sau Thẩm Niệm Thâm phải ra ngoài, chỗ ở cách công ty rất xa nên 5 giờ anh liền dậy. Tối qua anh ngủ rất muộn, tổng cộng chỉ ngủ được tầm bốn tiếng.
Thời điểm tỉnh lại, Tôn Điềm Điềm còn ngủ ở trong lòng anh, tay trái ôm eo anh, thoạt nhìn cực kì ngoan ngoãn, tư thế ngủ giống y đúc hôm qua.
Ngày hôm qua Tôn Điềm Điềm quá mệt mỏi, ngủ một giấc đến 10 giờ sáng.
Lúc tỉnh lại, mép giường trống rỗng, cô duỗi tay sờ một chút, đã lạnh rồi.
Muộn như vậy, Thẩm Niệm Thâm chắc đã đi làm.
Cô xuống giường, xoa xoa đôi mắt rồi đến phòng vệ sinh rửa mặt.
Lúc ra, cô thấy trêи bàn trà đặt một chiếc hộp giữ ấm.
Cô đi tới, mở hộp ra, bên dưới là món cháo bát bảo mà cô thích ăn vẫn còn nóng hầm hập. Bên trêи là bánh bao nhân đậu, cũng vẫn còn rất ấm.
Phía dưới hộp giữ ấm là một tờ giấy: Em nhớ ăn cơm, buổi tối anh sẽ trở về sớm một chút.
Tôn Điềm Điềm mím môi cười, chạy tới phòng ngủ xách quạt ra.
Buổi trưa, trời rất nóng.
Cô lấy một chiếc ghế nhỏ rồi ngồi trước bàn trà ăn sáng. Sau đó cô đến phòng bếp rửa chén.
Phòng bếp nhỏ lại hẹp, bệ bếp cùng ngăn tủ đều rất cũ, trêи chiếc chén sứ có một vết trầy, làm thế nào cũng không lau sạch.
Tôn Điềm Điềm rửa chén xong, cả người toàn là mồ hôi.
Cô không nhúc nhích mà ngồi trêи sô pha để quạt thổi một lát, thời tiết này mà không có điều hòa, chỉ cần động đậy một chút là cả người đầy mồ hôi.
Cô ngồi yên trêи sô pha một hồi lâu, quạt làm khô mồ hôi trêи người, váy ngủ bị mồ hôi làm ướt nhẹp, tuy rằng đã khô nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái.
Cô đến phòng vệ sinh tắm rửa một cái sau đó lại thay một chiếc váy ngủ mới.
Đi đến phía trước cửa sổ, kéo bức màn ra, ánh dương chói lọi bên ngoài chiếu vào đau cả mắt. Tôn Điềm Điềm lập tức kéo màn lại.
Cô trở về sô pha ngồi quạt thêm một lát nữa.
Nghĩ đến Thẩm Niệm Thâm ngày hôm qua muộn như vậy mới ngủ, sáng sớm lại đội ánh mặt trời chói chang mà đến trạm tàu điện ngầm đi làm. Nghĩ đến anh phải một mình ở thành phố xa lạ mà dốc sức làm việc, tăng ca đến đêm khuya, về đến nhà bên người lại không có một người, không có người quan tâm chăm sóc anh, không có người hỏi han ân cần anh.
Trong lòng Tôn Điềm Điềm rất khổ sở, nhưng cô lại không giúp gì cho anh được.
Cô ngồi trêи sô pha một lát, bỗng nhiên đứng lên đi về hướng phòng ngủ.
Áo sơ mi cùng quần Thẩm Niệm Thâm tùy tay ném trêи ghế.
Anh luôn là người rất thích sạch sẽ, trước kia quần áo thay ra đều lập tức đem đi giặt, hiện tại do thật sự quá mệt mỏi, đến tinh lực giặt quần áo cũng không có.
Tôn Điềm Điềm ôm quần áo đi đến phòng vệ sinh.
Trong phòng không có máy giặt chỉ có thể giặt tay.
Một căn phòng đơn nhỏ, đến ván giặt quần áo cũng không có.
Tôn Điềm Điềm đổ đầy nước vào chiếc chậu đặt trêи mặt đất, sau đó ngồi xổm xuống giặt quần áo cho Thẩm Niệm Thâm.
Cô giặt qυầи ɭót của mình và Thẩm Niệm Thâm trước, sau đó mới bắt đầu sang áo sơ mi, quần với váy ngủ của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)