Thẩm Niệm Thâm vừa mới đi mấy ngày, Tôn Điềm Điềm liền hoàn toàn không có cách nào thích ứng, mỗi ngày đều rất khổ sở.
Mỗi lần cúp máy, trong lòng lại càng thêm mất mát khổ sở, muốn gặp anh cũng không được.
Ngày đó cùng Trình Đóa ra ngoài ăn cơm trưa, Hứa Lệ cũng tới.
Tôn Điềm Điềm vừa thấy Hứa Lệ liền nhớ tới Thẩm Niệm Thâm.
A Niệm nhà cô thật vất vả, những người cùng tuổi vẫn còn hưởng thụ thời gian đại học, A Niệm đã phải nuôi gia đình, không thể không kết thúc cuộc sống đại học của mình trước mà lăn lộn ngoài xã hội.
Tôn Điềm Điềm nhìn bộ dáng Trình Đóa cùng Hứa Lệ ngọt ngào, trong lòng có chút hâm mộ.
Thời điểm ăn cơm, Trình Đóa bỗng nhiên nói: “Tớ còn tưởng cậu sẽ giữ Thẩm Niệm Thâm lại, yêu xa thật sự rất vất vả.”
Tôn Điềm Điềm trầm mặc một lát, lắc đầu nói: “Tớ không thể kéo chân anh ấy được.”
Tuy cô rất muốn mỗi ngày đều ở bên Thẩm Niệm Thâm, nhưng cuộc sống của một người không phải chỉ có tình yêu, còn có lý tưởng, tiền đồ, còn có rất nhiều chuyện cần phải nỗ lực đi làm. Thẩm Niệm Thâm muốn làm gì muốn đi nơi nào, cô đều sẽ chờ anh, cô sẽ không ích kỷ bắt anh phải vì cô mà từ bỏ cái gì.
Cô chỉ là… rất nhớ anh.
Sau khi Thẩm Niệm Thâm rời đi, mỗi ngày Tôn Điềm Điềm đều nhớ anh, mỗi ngày đều ngóng trông kỳ nghỉ hè mau tới, như vậy cô có thể đi tìm anh.
Cũng may tháng 7 bắt đầu thi cuối kỳ, bài vở rất nhiều, bận rộn thì trong lòng không mấy khó chịu nữa. Tuy Tôn Điềm Điềm bên khoa nghệ thuật, nhưng nội dung phải kiểm tra cũng rất nhiều, tiếng Anh, văn học Trung Quốc, văn học ngoại quốc, khái luận nghệ thuật, mỹ thuật trung ngoại…
Từ tháng sáu bắt đầu ôn tập, mãi cho đến giữa tháng 7 mới thi xong, giống như đi đánh trận, mệt chết đi được. Mệt đến nỗi tạm thời bỏ Thẩm Niệm Thâm ra sau đầu.
Buổi trưa hôm đó sau khi thi xong, ba mẹ tới trường đón cô.
Từ ôn tập đến thi cử, nửa tháng nay đã hành cô đến hỏng người, về đến nhà, việc đầu tiên chính là ngủ một giấc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)