Tôn Điềm Điềm ở chỗ Thẩm Niệm Thâm cho tới đầu tháng tám.
Lúc đi, cô nói với anh trai là mình đi du lịch với bạn, không dám nói là tới chỗ Thẩm Niệm Thâm. Cô đi nửa tháng thì trở về.
Nhưng nghĩ đến lại phải vài tháng không được gặp Thẩm Niệm Thâm liền thấy luyến tiếc.
Một ngày trước khi về, Thẩm Niệm Thâm cố ý xin nghỉ để ở bên Tôn Điềm Điềm. Vốn định dẫn cô ra ngoài chơi, nào biết trời lại hạ mưa to gió lớn, bầu trời tối tăm âm u như muốn sập xuống.
Không ra ngoài được nên hai người quyết định ở nhà chơi.
Tôn Điềm Điềm không muốn để ly biệt trở nên quá thương cảm, sáng sớm liền vui vui vẻ vẻ.
Thời điểm Thẩm Niệm Thâm tỉnh lại, Tôn Điềm Điềm đã tỉnh, hai tay cô nâng má, đang cười tủm tỉm nhìn Thẩm Niệm Thâm. Thấy anh tỉnh lại, hai mắt cong lên, “Anh tỉnh dậy rồi.”
Thẩm Niệm Thâm cười, giơ tay ôm cô vào lòng, “Sao em dậy sớm vậy?”
Tôn Điềm Điềm ghé nửa người trêи vào người Thẩm Niệm Thâm, cô nâng đầu, cười khanh khách nhéo cằm anh, “Không còn sớm nữa đâu, đồ lười.”
Thẩm Niệm Thâm nhướng mày, bật cười, “Ai là đồ lười?”
“Anh đó.”
Tôn Điềm Điềm cũng nhìn anh, không khí đột nhiên ngưng đọng, hai người cứ như vậy lẳng lặng mà nhìn nhau một lát.
Tôn Điềm Điềm nghĩ đến chuyện ngày mai phải về, thương tâm giấu nơi đáy lòng đột nhiên nảy lên, cô nhịn không được hôn anh.
Cánh môi mềm mại dán vào rồi lại buông, cô lặp đi lặp lại rất nhiều lần, trong mắt Thẩm Niệm Thâm tràn đầy ý cười ôn nhu.
Tôn Điềm Điềm hôn đến thỏa mãn, cô ngẩng đầu thấy Thẩm Niệm Thâm đang cười, chút bi thương nơi đáy lòng giống như đột nhiên biến mất. Cô cũng nhịn không được cười rộ lên, nói: “Chồng, em đói bụng.”
Thẩm Niệm Thâm cười, “Anh đi mua cho em.”
Nói xong, anh liền từ trêи giường ngồi dậy. Tôn Điềm Điềm cũng đứng lên theo, “Em cùng anh đi mua.”
Bình thường Thẩm Niệm Thâm đi làm không có thời gian nấu cơm, cho nên trong nhà không có mua đồ ăn. Tôn Điềm Điềm cũng sẽ không nấu cơm, mấy ngày nay ở chỗ Thẩm Niệm Thâm, trước khi đi làm anh đều sẽ mua bữa sáng giúp cô, cơm trưa cô tự mình giải quyết còn buổi tối sẽ đến công ty chờ Thẩm Niệm Thâm, sau đó anh tan làm sẽ dẫn cô đi ăn.
Bên ngoài trời mưa tầm tã, Thẩm Niệm Thâm vốn định một mình ra ngoài mua bữa sáng cho Tôn Điềm Điềm. Rửa mặt xong thay quần áo liền đi ra ngoài, Tôn Điềm Điềm ở trong phòng kêu, “Chờ em! Em đi cùng anh!”
Tôn Điềm Điềm sợ Thẩm Niệm Thâm đi mất liền vội vội vàng vàng rửa mặt, về phòng thay váy, đến tóc cũng chưa kịp chải đã chạy ra.
Thẩm Niệm Thâm cầm một cây dù đen đứng ở cửa, thấy Tôn Điềm Điềm đầu tóc lộn xộn chạy ra, nhịn không được cười, “Đừng chạy, anh chờ em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)