Tôn Điềm Điềm nhắm mắt ôm Thẩm Niệm Thâm nằm trong chốc lát.
Thẩm Niệm Thâm không nói gì cũng ôm cô, cánh tay vòng qua nhẹ nhàng bao lấy bả vai Tôn Điềm Điềm.
Tối qua anh uống rất nhiều, đầu đau như búa bổ, khép mắt lại một lát sau liền ngủ mất.
Tôn Điềm Điềm đã trải qua một đêm không ngủ, giờ phút này ôm Thẩm Niệm Thâm nghe tiếng hít thở đều đều của anh, quay qua quay lại cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Đáy lòng hai người đều chứa đầy tâm sự, nhưng không ai nói ra trước. Cái gì cũng không quan trọng, cứ như vậy ngủ một giấc trước rồi nói sau.
Tôn Điềm Điềm ngủ một mạch cho đến hơn mười một giờ sáng.
Thời điểm cô tỉnh lại, đôi mắt còn chưa mở đã theo bản năng sờ sang bên cạnh, cuối cùng lại sờ vào một khoảng không.
Cô tức khắc mở to mắt, nhận ra Thẩm Niệm Thâm đã không còn ở cạnh mình.
Đại khái là bởi vì đã biết bí mật của anh nên Tôn Điềm Điềm lo sợ đối phương lại trốn cô, trong lòng căng thẳng đến cực điểm vội vàng từ trêи giường nhảy xuống, giày cũng chưa kịp mang trực tiếp chạy ra bên ngoài.
Tôn Điềm Điềm không buông tay, Thẩm Niệm Thâm không còn cách nào lại bế cô lên thuận thế cho cô ngồi lên đùi mình. Cả hai cùng ngồi bên mép giường, anh rũ mắt nhìn cô, “Làm sao vậy?”
Tôn Điềm Điềm lắc đầu, ngước mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm nhưng lại không nói lời nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)