Thẩm Niệm Thâm đưa Tôn Điềm Điềm về nhà, thời điểm đến bên ngoài tiểu khu thì đã gần 5 giờ.
“Ừm.”
Tôn Điềm Điềm vẫy tay tạm biệt Thẩm Niệm Thâm rồi vào nhà.
Thẩm Niệm Thâm đứng ở bên ngoài tiểu khu, nhìn bóng dáng Tôn Điềm Điềm biến mất khỏi tầm mắt mới xoay người trở về.
Lúc tới là gọi xe, lúc về ngồi tàu điện ngầm.
Thời điểm về đến nhà trời đã tối, Thẩm Niệm Thâm ở đầu ngõ nhìn thấy Lâm Lị.
Anh nhìn Lâm Lị, hơi hơi nhíu mày.
Lâm Lị tiến đến, “A Niệm, em có lời muốn nói với anh.”
Thẩm Niệm Thâm trầm mặc một lát, bước sang bên cạnh vài bước, “Nói đi.”
“Em nghe Lương Kì nói, anh trai Tôn Điềm Điềm là tổng giám đốc công ty bất động sản Hằng Tịch.”
Thẩm Niệm Thâm liếc nhìn Lâm Lị một cái, ấn đường hơi nhăn, “Cô muốn nói gì?”
Lâm Lị mím môi, lấy hết dũng khí mà nói, “Em chính là không đành lòng nhìn anh lãng phí thời gian lãng phí tình cảm trêи người cô ta, đó chính thiên kim tập đoàn Hằng Tịch, gia đình bọn họ sẽ bao dung với anh sao?”
Thẩm Niệm Thâm bỗng dưng ngẩng đầu, đôi mắt bỗng trở nên ửng hồng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Lị.
Lâm Lị hít thật sâu, nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Niệm Thâm, lại tiếp tục nói: “Lúc trước hai người chia tay, khoảng thời gian đó anh thống khổ biết bao nhiêu, mọi người tụi em đều thấy rõ trong mắt, anh còn muốn tái diễn lại lần nữa sao? A Niệm, anh cảm thấy nhà bọn họ sẽ không điều tra anh sao?”
“Câm miệng!” Thẩm Niệm Thâm đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, hai mắt đỏ bừng tựa như máu chực trào tràn ra.
Lâm Lị hoảng sợ, bờ môi run rẩy, bỗng nhiên không dám nói thêm gì nữa.Lúc trước mẹ Lâm Lị nói chuyện với bà ngoại Thẩm Niệm Thâm, có lần bà ngoại có chút kϊƈɦ động kể về chuyện trước kia, nói ra thân thế của Thẩm Niệm Thâm.
Mẹ Lâm về nhà liền lặng lẽ nói cho con gái, cho nên Lâm Lị mới biết chuyện này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)