Gần giữa trưa, Thẩm Niệm Thâm đi làm cơm, Tôn Điềm Điềm một mình ở trong phòng soi gương nhìn chiếc vòng trêи cổ.
Hơn mười một giờ, mẹ gọi điện thoại tới hỏi cô tối hôm qua sao lại không về nhà, Tôn Điềm Điềm nói: “Con ở lại trường.”
Ngày hôm qua Tôn Điềm Điềm kϊƈɦ động chạy từ trong nhà ra, mẹ Tôn biết cô đi tìm Thẩm Niệm Thâm liền hỏi một câu, “A Niệm không sao chứ?”
“Buổi tối con sẽ về.”
Mẹ Tôn cười, “Được rồi, vậy con tự nói với anh con đi.”
“Vâng.”
Tôn Điềm Điềm cùng mẹ cúp điện thoại, sau đó liền gọi cho anh trai.
Lúc cô gọi đến, Lâm Cảnh còn đang ở công ty, nghe thấy Tôn Điềm Điềm nói buổi tối sẽ về, anh ‘ừ’ một tiếng, dù sao anh cũng phải buổi tối mới trở về được.
Tôn Điềm Điềm cúp máy, ra khỏi phòng, chuẩn bị đi tìm Thẩm Niệm Thâm.
Mới từ phòng đi ra, ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ.
Tôn Điềm Điềm sửng sốt một chút, hỏi: “Ai vậy?”
Lương Kì cùng Lâm Lị đang đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng hỏi, cả người Lương Kì liền chấn động, đôi mắt trừng lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)