Thời điểm Thẩm Niệm Thâm và Tôn Điềm Điềm chia tay, vừa vặn còn mấy ngày là đến sinh nhật mười chín tuổi của Tôn Điềm Điềm.
Tôn Điềm Điềm vốn đã lên kế hoạch cho sinh nhật, còn chưa kịp nói với Thẩm Niệm Thâm thì anh đã nói lời chia tay.
Hôm đó chính là ngày sinh nhật khổ sở nhất mà cô đã từng trải qua.
Không nghĩ đến còn đỡ, vừa nhớ tới liền thấy ủy khuất không ít.
Thẩm Niệm Thâm dẫn Tôn Điềm Điềm ra khỏi siêu thị, thời điểm trở về, Tôn Điềm Điềm đều mím môi không nói gì.
Vào ngõ nhỏ, Thẩm Niệm Thâm rốt cuộc cũng nhịn không được mà nghiêng người, ôm lấy Tôn Điềm Điềm, thấp giọng hỏi: “Em giận à?”
Tôn Điềm Điềm cằm gác trêи vai Thẩm Niệm Thâm, ‘hừ’ một tiếng, không nói lời nào.
Thẩm Niệm Thâm thấy rất áy náy, không khỏi ôm Tôn Điềm Điềm chặt hơn một chút, “Là anh sai, về sau sẽ không vậy nữa, bắt đầu từ năm nay, mỗi một sinh nhật, anh đều ở bên em.”
Về đến nhà, anh liền dẫn Tôn Điềm Điềm vào trong phòng, lấy chìa khóa từ túi quần ra, mở ngăn tủ ở phía dưới bàn học, bên trong có một chiếc hộp màu xanh biển.
Thẩm Niệm Thâm lấy chiếc hộp ra rồi đóng ngăn kéo lại.
“Vốn dĩ nên đưa cho em sớm hơn, nhưng vẫn luôn chậm trễ đến bây giờ.”
Tôn Điềm Điềm ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm chiếc hộp trong tay Thẩm Niệm Thâm, “Là gì vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)