Tôn Điềm Điềm nói: “Em tỉnh dậy thì ra đây luôn, em thấy anh ngủ rất sâu nên không kêu anh, vừa lúc bà ngoại cũng dậy rồi nên em trò chuyện với bà một chút.”
Bà ngoại đang nhìn bọn họ, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười, cực kì vui vẻ, “A Niệm, cháu cũng thật là, làm hòa với Điềm Điềm sao lại không nói cho bà một tiếng.”
Khoảng thời gian Thẩm Niệm Thâm cùng Tôn Điềm Điềm tách ra, trêи mặt anh không còn một chút tươi cười, thậm chí còn trầm trọng hơn trước lúc hai người ở bên nhau. Thời điểm ở nhà, anh luôn xuất thần nhìn vào khoảng không, có đôi khi còn đứng trước cửa sổ cả một giờ liền.
Bà ngoại thu cả vào mắt, đau ở trong lòng, nội tâm cực kì tự trách, bà cảm thấy là bởi vì mình bị bệnh mới làm cho A Niệm và Điềm Điềm chia tay.
Hiện giờ thấy hai người lại hòa hợp như ban đầu, vừa vui vẻ vừa kϊƈɦ động mà nói với Thẩm Niệm Thâm: “A Niệm, hôm nay là cuối tuần, trường của hai đứa cũng không có tiết học đúng chứ? Lát nữa cháu đi mua đồ về, Điềm Điềm ở lại nhà ăn trưa đi.”
Thẩm Niệm Thâm nhớ đến hôm nay là sinh nhật của anh trai Tôn Điềm Điềm, nghiêng đầu hỏi cô, “Lát nữa em có muốn về không?”
Tôn Điềm Điềm suy nghĩ một chút, “Buổi tối em về cũng được.”
Cô muốn ở bên Thẩm Niệm Thâm nhiều một chút.
Thẩm Niệm Thâm cũng không phản đối, “Được, tối anh đưa em về.” Lại nói: “Em đợi một chút, anh ra ngoài mua bữa sáng cho em.”
Nói xong anh liền về phòng chuẩn bị thay quần áo.
Tôn Điềm Điềm đi theo anh, cô đi ở phía sau rồi đóng cửa phòng.
Thẩm Niệm Thâm đứng ở trước giường, cởi chiếc áo thun ra, khom người lấy chiếc áo lông mỏng đặt trêи ghế.
Hôm nay nhiệt độ xuống thấp, bên ngoài rất lạnh.
Tôn Điềm Điềm đi qua, từ phía sau ôm lấy anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)