Tôn Điềm Điềm cảm thấy Thẩm Niệm Thâm đã mở lòng hơn trước kia, lúc anh nhìn cô cười, cô có thể nhìn thấy lòng anh, có thể cảm nhận được hạnh phúc phát ra từ nội tâm anh.
Tháng mười hai bắt đầu, lại bước vào kỳ thi cuối kỳ đầy khẩn trương, Thẩm Niệm Thâm vội vàng ôn tập, mỗi ngày đều đến thư viện. Tôn Điềm Điềm đi cùng anh được mấy ngày, sau đó cảm thấy quá buồn chán liền không đi nữa. Vì thế, Thẩm Niệm Thâm có chút dỗi, “Sao anh cảm thấy em không dính anh như trước nữa vậy?”
Tôn Điềm Điềm mím môi cười, nhích lại gần Thẩm Niệm Thâm, ôm lấy cánh tay anh, đầu gối lên trêи vai anh, nâng mắt, cười tủm tỉm nhìn anh, “Thẩm Niệm Thâm, anh thật bá đạo.”Thẩm Niệm Thâm rũ mắt nhìn cô, trong mắt mang theo vài phần ý cười, “Ừm, không thích sao?”
“Thích.” Tôn Điềm Điềm cười, ngẩng đầu hôn lên môi Thẩm Niệm Thâm một cái.
Thẩm Niệm Thâm ngày càng biểu đạt tình cảm của mình nhiều hơn, ngày càng biết nói những lời âu yếm, mỗi lần nói đều rất buồn nôn nhưng cô lại rất thích.
Tôn Điềm Điềm học năm hai, cuối kỳ không bận lắm. Buổi tối tắm rửa xong, cô ngồi khoanh chân ở bàn học lên mạng.
Trình Đóa ở ngoài ban công giặt quần áo, giặt xong liền tiến vào, thấy Tôn Điềm Điềm giống như muốn chui đầu vào trong màn hình máy tính. Cô nàng tò mò, thò đầu qua xem, “Nhìn cái gì vậy?”
Trình Đóa nhìn trêи máy tính, sau đó đọc lên tiêu đề của trang web, “Sinh nhật của bạn trai, nên tặng quà gì?”
Trình Đóa đọc xong liền bật cười, “Sắp tới sinh nhật Thẩm Niệm Thâm rồi sao?”Tôn Điềm Điềm: “Đúng vậy, năm ngoái tớ tự tay làm bánh sinh nhật cho anh ấy nữa đấy.”
Trình Đóa qua nhà Tôn Điềm Điềm, cũng đã ăn món do Tôn Điềm Điềm tự tay nấu, nghe thấy lời này, khóe mắt giật giật, “Cậu tự tay làm bánh kem, có thể ăn không?”
Tôn Điềm Điềm: “…”
Trình Đóa lại bật cười, đi đến bên cạnh, cởi giày bò lên giường, cười nói: “Nhưng mà Thẩm Niệm Thâm nhà cậu, dù cậu làm có khó ăn, chắc hẳn anh ấy cũng sẽ ăn hết, ăn xong không chừng còn khen cậu nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)