Tôn Điềm Điềm bị Thẩm Niệm Thâm làm cho tức giận, ở trong ký túc xá chưa đến mười phút liền đi ra.
Lúc này Hứa Lệ còn đang nói chuyện với Trình Đóa dưới ký túc xá, hai người đang thảo luận Tôn Điềm Điềm cùng Thẩm Niệm Thâm lần này có thể làm hòa hay không, cũng nhất trí đưa ra kết luận khẳng định sẽ làm hòa.
Ai biết vừa mới thảo luận xong, quay đầu lại liền thấy Tôn Điềm Điềm nổi giận đùng đùng từ bên trong ký túc xá đi ra.
Trình Đóa cùng Hứa Lệ liếc mắt nhìn nhau, sau đó hai người đồng thời đi tới.
“Sao lại nhanh như vậy?” Hứa Lệ kinh ngạc hỏi, cậu còn dặn dò bạn cùng phòng trước khi trời tối đừng trở về, muốn để cho hai người có cơ hội ở bên nhau, nào ngờ lại nhanh như vậy, lúc này mới được có mười phút!
Trình Đóa cũng thấy kỳ quái, “Sao cậu không ở trêи ấy chăm sóc cho Thẩm Niệm Thâm một lát, không phải anh ấy bị thương sao?”
“Điềm Điềm, Thẩm Niệm Thâm người ta vì cậu mới bị thương, cậu cũng nên chăm sóc cho người ta chứ.” Trình Đóa lôi kéo Tôn Điềm Điềm, nhẹ giọng nói.
Tôn Điềm Điềm còn rất tức giận, “Anh ấy có tay có chân, không cần tớ chăm sóc!”
Tôn Điềm Điềm nói xong liền nổi giận đùng đùng đi về phía trước.
“Ôi! Điềm Điềm chờ tớ!”
…
Tôn Điềm Điềm cả một đường tức giận, trở lại ký túc xá, ngồi ở trêи ghế lại buồn bực một lát, mới nói với Trình Đóa: “Cậu đoán xem Thẩm Niệm Thâm nói với tớ cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)