Thời điểm Thẩm Niệm Thâm về tới ký túc xá đã gần hai giờ sáng.
Hứa Lệ còn chưa ngủ, đang đợi Thẩm Niệm Thâm, thấy anh tiến vào, lập tức từ trêи giường bò xuống, “Sao trễ như vậy mới về? Có tìm được Điềm Điềm không?”
Cổ họng Thẩm Niệm Thâm trướng đau, chỉ rầu rĩ mà “Ừm” một tiếng.
Anh ra ngoài ban công, dùng xà phòng rửa miệng vết thương ở lòng bàn tay.
Ký túc xá đã tắt đèn, Hứa Lệ cũng đi ra, lấy đèn pin chiếu sáng cho Thẩm Niệm Thâm. Vốn còn muốn hỏi xem anh với Điềm Điềm thế nào, có làm hòa hay không, kết quả vừa bật đèn pin lại thấy bàn tay Thẩm Niệm Thâm mất một miếng da rất lớn.
Hứa Lệ kinh ngạc, “Tay cậu làm sao vậy? Sao lại bị thương?”
Hứa Lệ đi tới, chiếu đèn pin vào để nhìn kỹ, “Trời ơi, còn bị trầy da nữa. Cậu bị làm sao vậy?”
Nhưng bây giờ tâm tình đã bình tĩnh trở lại, lúc này cũng không còn cảm giác gì.
Hứa Lệ vẫn rất lo lắng, nói: “Không được, ngã mạnh như vậy, đến bệnh viện làm kiểm tra toàn thân ngay!” Nói xong liền kéo Thẩm Niệm Thâm, “Đi đi đi, nhanh chóng đến bệnh viện!”
Thẩm Niệm Thâm bất đắc dĩ, “Đêm hôm khuya khoắc kiểm tra cái gì, tớ không sao, dù có muốn kiểm tra cũng để ngày mai rồi đi.”
Hứa Lệ không yên tâm hỏi: “Thật sự không sao chứ?”
“Tớ sẽ lấy sinh mệnh của mình ra đùa giỡn sao?” Thẩm Niệm Thâm cởi áo lông vũ ra, bên trong là chiếc áo thun trắng ngắn tay, anh cúi đầu nhìn xuống chỗ khuỷu tay, bị bầm một mảng lớn.
Vẫn ổn, không có vấn đề gì khác.
Hứa Lệ ‘hừ’ một tiếng, “Người dám chạy đi đấu chợ đen quyền anh thì yêu quý sinh mệnh được bao nhiêu chứ?”
Thẩm Niệm Thâm: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)