Từ trường học đến núi Lộc Minh phải đi hơn hai tiếng, bây giờ đã là tám giờ hơn.
Thẩm Niệm Thâm nghĩ đến Tôn Điềm Điềm một mình ở trêи núi, lo lắng chịu không được, từ quán cơm chạy ra, đứng ở ven đường đón xe.
Nhưng bây giờ là thời điểm kẹt xe, có nhiều tài xế nghe nói đến núi Lộc Minh liền không chịu.
Thẩm Niệm Thâm đang sốt ruột thì phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc, “Anh!”
Thẩm Niệm Thâm chạy xe rất nhanh, chớp mắt một cái liền không thấy bóng người.
Đột nhiên bị túm xuống xe Lương Kì nửa ngày không phản ứng, cậu đứng ở ven đường, vẻ mặt như gặp ác mộng.
…
Thẩm Niệm Thâm lái xe rất nhanh, đặc biệt là lúc ra khỏi nội thành, đi về hướng núi Lộc Minh. Trêи đường không còn người đi đường nên anh bắn tốc độ, hận không thể lập tức vọt tới núi.
Địa hình vùng núi Lộc Minh phức tạp, lúc Thẩm Niệm Thâm mới học năm nhất có nghe người ta nói có một cô gái lên núi xem tuyết vào mùa đông, kết quả một đi không trở về. Chuyện này cũng không biết là thật hay giả, nhưng nghĩ đến Tôn Điềm Điềm hiện tại một mình ở trêи núi, cả người anh đều căng thẳng, cắn chặt răng, đôi mắt gấp đến độ đỏ bừng, tựa như giây tiếp theo có thể chảy ra máu.
Anh nghĩ đến buổi sáng gặp Tôn Điềm Điềm, nếu anh hỏi rõ ràng cô muốn đi đâu, nếu anh biết cô muốn đến núi Lộc Minh, nói thế nào thì anh cũng sẽ đi chung với cô. Nếu Tôn Điềm Điềm thật sự xảy ra chuyện gì, anh thật sự không biết phải sống như thế nào. Đại khái cũng không có biện pháp để sống nữa.
Thẩm Niệm Thâm chạy xe băng băng trong đêm tối, gió lạnh giống như con dao nhỏ cứa qua mặt, nhưng anh không cảm thấy đau, trong đầu chỉ có một suy nghĩ là phải nhanh lên, nhanh lên một chút…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)