Lần cuối Thẩm Niệm Thâm thấy Tôn Điềm Điềm là buổi tối ngày mười bốn tháng sáu, cô tới đưa tiền cho anh.
Anh lạnh nhạt cự tuyệt. Cô khóc lóc hỏi anh vì sao không chịu nhắn lại cho cô, dù là mười ngày nửa tháng cũng được, cô cũng sẽ có dũng khí tiếp tục chờ đợi. Cô khóc lóc nói cảm thấy quá vất vả, cô hỏi anh có phải thật sự không còn thích cô hay không.
Tôn Điềm Điềm khóc đến tê tâm liệt phế, giống như trời sắp sập xuống.
Mặt anh vô cảm nhìn cô, chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Tôn Điềm Điềm, từ bỏ đi, hãy sống cuộc sống của em.”
Anh vĩnh viễn nhớ rõ ánh mắt cuối cùng của Tôn Điềm Điềm, vô hạn khổ sở cùng tuyệt vọng.
Từ buổi tối hôm đó về sau, anh không còn gặp Tôn Điềm Điềm nữa. Cô không còn giống lúc trước, mỗi tối đều nhắn tin cho anh, kể với anh một số việc vặt thường ngày, rõ ràng biết là anh sẽ không đáp lại nhưng mỗi tối cô vẫn nghiêm túc chúc anh ngủ ngon, dặn dò anh nhớ ăn cơm, chăm sóc bản thân thật tốt.
Từ sau buổi tối hôm đó, cô không còn liên hệ với anh nữa.
Biệt danh vốn có của cô trêи WeChat “Điềm Điềm nhà A Niệm”, không biết đã bỏ từ khi nào.
【A Niệm, ngủ ngon ^_^】
Đó là đoạn tin nhắn cuối cùng từ ba tháng trước, đôi mắt Thẩm Niệm Thâm nhìn chằm chằm màn hình, ngực giống như bị thứ gì chặn lại, rầu rĩ, khó chịu nói không nên lời.
…
Tôn Điềm Điềm cùng Thẩm Niệm Thâm chia tay từ tháng ba, nhưng ở trong lòng cô chân chính kết thúc là tháng sáu, buổi tối cô đưa tiền cho anh.
Đó là lúc cô cảm nhận rõ ràng mà chính xác được sự mỏi mệt bất lực, cô một chút cũng không hiểu Thẩm Niệm Thâm, thậm chí cô không cảm giác được Thẩm Niệm Thâm yêu cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)