Thẩm Niệm Thâm liên tục nói xấu, nói cho Tôn Điềm Điềm ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm anh nửa ngày, “Thẩm Niệm Thâm anh…”
Sao lại ấu trĩ như vậy?
Thẩm Niệm Thâm nhìn con thỏ bông trong lòng Tôn Điềm Điềm có chút chói mắt, muốn nói gì đó nhưng tự biết không có lập trường để nói, chỉ có thể tự mình giận dỗi.
“Tôn Điềm Điềm, tôi…”
“Học tỷ!”
Thẩm Niệm Thâm ấp ủ hơn nửa ngày, đang muốn nói chuyện với Tôn Điềm Điềm thì cậu nam sinh vừa rồi chạy về, rất hưng phấn mà nói: “Học tỷ, em có thể mời chị cùng khiêu vũ không?”
Tám giờ tối, hội đường là biển người tấp nập, cực kì náo nhiệt. Âm nhạc bật lên thật to, tất cả mọi người đều ra sân nhảy.
Nói xong liền cùng học đệ vui vui vẻ vẻ ra sân nhảy.
Thẩm Niệm Thâm trố mắt đứng bất động, trong tay cầm con thỏ bông Tôn Điềm Điềm đưa cho.
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, ấn đường nhăn lại.
Đừng làm bẩn?
A, anh muốn ném nó đi.
(Tiểu Hy: Thế thì ‘Oops’ một cái rồi lỡ tay rơi đi anh (≧∇≦)/)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)