Khi Tô Mạc Mạc mang theo thư hòa giải đã được Cố Linh kí ra khỏi phòng bệnh, Giang Như Thi đang đứng ven tường, sắc mặt nghiêm túc nói chuyện điện thoại.
Bà nghe thấy tiếng động, vừa ngẩng đầu lên thấy đó là Tô Mạc Mạc liền nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Giang Như Thi cất điện thoại, nhấc chân tiến lên, nhìn văn kiện trong tay Tô Mạc Mạc.
"Đã giải quyết ổn rồi à?"
"Dạ."
"Vậy con còn cần mẹ giúp gì?"
Ngữ khí của cô gái lễ phép nhưng xa cách.
Ánh mắt của Giang Như Thi khẽ động.
Có vẻ bà muốn nói gì đó, nhưng lại nén xuống, đáp lời: "Ừ, mẹ sẽ cho người sắp xếp."
Giang Như Thi nhìn sắc trời ngoài cửa sổ ở hành lang bệnh viện, khẽ nhíu mày.
"Từ hôm qua con vẫn luôn lo lắng vì chuyện này, mấy bữa cơm cũng không ăn đủ. Bây giờ cũng không còn sớm, chuyện tiếp theo cần phải giao cho luật sự chuyên nghiệp phụ trách, mẹ dẫn con đi ăn tối trước, được không?"
"......"
Cả người Tô Mạc Mạc cứng ngắc.
Cô có phần muốn từ chối, cũng bài xích, nhưng nghĩ đến những thứ trong tay mình, từ video theo dõi đến thư hòa giải đã tìm chuyên gia ngăn chặn lại tất cả mọi lỗ hổng, đều có đước dưới sự trợ giúp của Giang Như Thi, cô lại đắn đo.
Cô gái không nói lời nào, Giang Như Thi cứ yên lặng chờ như thế, không chút mất kiên nhẫn.
Cứ thế qua vài chục giây, cuối cùng bà cũng thế cô gật nhẹ đầu.1
"Được."
Giang Như Thi sáng mắt. "Vậy đi thôi?"
"Làm phiền ngài."
"......"
Người phụ nữ đứng đó hơi cứng người. Còn cô gái đã xoay người đi đến cầu thang.
Giang Như Thi than nhẹ dưới đáy lòng một tiếng, chỉ có thể theo sau.
......
Tài xế chở hai người đến một nhà hàng trong thành phố A.
Một bữa tối cực kì im ắng.
Tô Mạc Mạc gần như không chủ động nói, chỉ chờ Giang Như Thi hỏi một câu, cô mới đáp vài chữ đơn giản. Qua vài lần như thế, Giang Như Thi nhìn ra được cô đang thất thần nên cũng không nói tiếp.
Đến khi sắp kết thúc bữa tối, Tô Mạc Mạc rời bàn đi toilet, Giang Như Thi tiện tay cầm tài liệu bên cạnh lên.
Thư hòa giải là do bà tìm bộ phận pháp vụ của công ty soạn thảo, gần như không đưa qua tay bà. Ngay cả đoạn video giám sát được phục chế trong USB đó, Tô Mạc Mạc yêu cầu bà đừng xem, cũng đừng hỏi đến.
Bà vốn chỉ cho rằng chỉ là chuyện đánh nhau của học sinh, có thể là do tuổi nhỏ nên chưa đúng mực, lúc này mới khiến người bị trọng thương nên Tô Mạc Mạc mới giúp đỡ học sinh bị câu lưu kia.
Nhưng khi nhìn sơ qua nội dung thư hòa giải, Giang Như Thi liền dừng lại.
Bà nhíu mày.
Dừng hai giây, Giang Như Thi đẩy ly rượu vang đỏ trước mặt, được thư hòa giải xuống trước mặt, bắt đầu nghiêm túc đọc kĩ.
Bộ phận pháp vụ làm rất tốt phận sự của mình, cố gắng đạt đến mức độ không tồn tại bất kì lỗ hổng nào.
Nên khi xem xong lần nữa, Giang Như Thi đã hiểu được cơ bản toàn bộ quá trình bạo lực này -- đây không phải là cuộc đánh nhau giữa các học sinh như trong tưởng tượng của bà, rõ ràng đó là một trường hợp bạo lực tính chất ác liệt trước mặt công chúng.
"......"
Ánh mắt Giang Như Thi khựng lại. Hai ba giây sau, bà nhớ đến gì đó, quay đầu nhìn túi văn kiện đặt ở ghế dựa bên cạnh chỗ của Tô Mạc Mạc.
Đồ bên trong, cũng giống với cái USB đó, Tô Mạc Mạc không cho bà nhìn.
Một cô gái bị hại cầm vài món đồ như thế, không đòi bất cứ bồi thường gì, chỉ cần một chữ ký vào thư hòa giải......
Giang Như Thi cho rằng nhất định có ẩn tình, bà có chút không yên lòng.
Bà không do dự quá lâu, đứng dậy đi đến vị trí của cô gái, cầm lấy túi văn kiện đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)