Cố Linh không thể thốt lên tiếng nào.
Trước mắt đều hóa thành màu đỏ, gã ta mềm như bông trượt xuống ghế dựa, ngã trên mặt đất.
Mãi đến lúc trước khi nhắm mắt, hình ảnh còn lại trong võng mạc của gã vẫn là ánh mắt dữ tợn nhưng gương mặt lại không cảm xúc của người nọ.
Hệt như Diêm La đòi mạng.
Sự khủng bố và lạnh băng vô biên của cái chết bao phủ gã, nhưng gã còn chưa có cơ hội xin tha thì đã ngất đi.
Máy tính đứng mũi chịu sào bị đập tan tành, linh kiện vung vãi khắp nơi. Còn có dòng máu đỏ tươi trên đất, dọa sợ tất cả mọi người có mặt ở đấy.
Cặp mắt hoảng sợ của bọn họ đều hướng qua bóng người giữa sân kia, ai cũng co rụt lại, tựa như tận mắt nhìn thấy ma quỷ.
Yên lặng như chết.
Gương mặt lạnh lẽo của Thương Ngạn cuối cùng đã có một chút cảm xúc. Môi anh gợi lên độ cong mỏng manh.
Một giọt máu bắn lên khóe mắt, đỏ tươi chói mắt, như một nốt chu sa được điểm xuyến, được làn da trắng trẽo đó làm nổi bật, sinh ra một vẻ đẹp băng giá kinh ngạc lòng người.
Anh ném ghế dựa trong tay xuống đất.
Dưới sự hoảng sợ không tin nổi của mọi người, Thương Ngạn nhìn qua Tô Mạc Mạc cũng kinh ngạc đến ngây người cạnh cửa hông.
Những cảm xúc hung ác bên mặt trái đó đều trút hết trong nháy mắt.
Nhìn cô gái, anh xin lỗi cười.
Giọng nói trở nên bình tĩnh.
“Báo cảnh sát đi.”
“————!”
Anh chậm rãi đan hai tay vào nhau, đặt lên bàn, biểu cảm cũng lười biếng trở lại.
Trong tiếng kêu sợ hãi của nhưng học sinh vừa hoàn hồn, Thương Ngạn quét mắt qua nhìn sắc mặt xanh mét của trọng tài chính.
“Ban đầu em đã nói, là em bỏ quyền thi đấu, không liên quan gì đến những người còn lại trong đội, hy vọng ngài nhớ rõ.”
“……”
Sắc mặt trọng tài vừa khó coi vừa phức tạp, một lúc lâu cũng không nói nên lời.
…………
Sau khi Hoàng Kỳ Thịnh nghe tin, ông xém chút đã phát điên, việc đầu tiên làm là tìm ban tổ chực giải đấu.
Người phụ trách đang sứt đầu mẻ trán, còn muốn điên lên hơn ông.
“Châm chước? Thầy Hoàng! Ngài đùng đùa với tôi! Đây là mấy chuyện đánh nhau nhỏ giữa học sinh sao? Đây là án hình sự —— hơn nữa còn là loại ác liệt nhất —— làm trò như vậy trước mặt nhiều thí sinh như thế, còn có bao nhiêu lão đại trong nghề nhìn thấy! Bây giờ từng nhà bên phía truyền thông còn đang gọi muốn nổ máy điện thoại trong văn phòng tôi, tôi đã chịu thay các người gạt bọn họ, đã là tận tình tận nghĩa rồi!!”
Hoàng Kỳ Thịnh cũng nóng nảy.
“Đỗ tổng, nhất định chuyện này có ẩn tình, mọi người hẳn cũng nghe qua học sinh Thương Ngạn này, em ấy cực kì ưu tú, trong ngành IT tương lai, chắc chắn sẽ có một vị trí nhỏ của em ấy —— không thể bị hủy hoại bởi một chuyện như thế.”
“Hừ ——” người phụ trách không giận mà cười, “Đúng thế, Thương Ngạn của Tam trung thành phố C của các người, đúng là mấy năm nay có danh thế kinh người, cũng là nhân tài mà chúng tôi muốn đào tạo. Nhưng lần này là do chúng tôi muốn hủy hoại cậu ta à? Đây là do cậu ta tự tìm đường chết! Lúc này Cố Linh vừa thoát khỏi nguy hiểm —— may mà cậu ta không bị nguy hiểm đến tính mạng, nếu không đây là gϊếŧ người! Tội gϊếŧ người! Còn ngay trước mặt bao nhiêu người, thầy Hoàng, ông có hiểu không? Xém chút nữa mọi người đã chịu tội cùng cậu ta!”
“…………”
Nhận thấy chuyện này không thể vãn hồi, ánh mắt Hoàng Kỳ Thịnh hoảng hốt, dường như trong nháy mắt đã già đi mấy tuổi.
Ông thở dài, chán nản đấm bàn, “Sao tôi lại không phòng bị chứ —— nhưng Thương Ngạn chưa từng là người xúc động như vậy.”
“…… Xúc động?”
Người phụ trách đã thoáng bình phục trước cơn giận vừa rồi, nghe vậy cười lạnh.
“Tôi thấy cậu ta không có chút xúc động nào đâu. Nếu đã nói đến đây, tôi không ngại báo cho ông một tin tốt trong tin xấu —— giải nhất của Tam trung thành phố C của các người vẫn được giữ, ba học sinh còn lại sẽ không chịu bất kì ảnh hưởng gì —— bởi vì trước khi Thương Ngạn làm ra hành động đó đã bỏ thi với trọng tài, hành vi cá nhân của cậu ta sẽ không liên lụy đến đồng đội ‘tiền nhiệm’ vô tội của mình! Kết quả của bọn họ không vi phạm gì đến quy định, chỉ có thể cho phép giữ lại!”
Hoàng Kỳ Thịnh bị tin này làm cứng họng, nhất thời cũng không biết nên có phản ứng gì.
Người phụ trách giận đến mức lông mày đã sắp dựng thẳng lên ——
“Vậy nên, thầy Hoàng đã hiểu chưa? Học sinh này của thầy ngay cả việc vì xúc động nên phạm tội cũng không phải!”
Vừa nghe người phụ trách nói lời này, Hoàng Kỳ Thịnh nóng nảy.
——
Tất nhiên án kiện hình sự sẽ bị đυ.ng đến việc tố tụng, vì xúc động nên phạm tội có thể sẽ được giảm hình phạt, nhưng nếu đã có âm mưu phạm tội, tính chất sẽ cực kì ác liệt.
Ông cuống quít tiến lên.
“Đỗ tổng, ngài đừng nói như thế!”
“……” Sắc mặt người phụ trách tối sầm liếc Hoàng Kỳ Thịnh một cái, vẫy vẫy ta, “Lòng tôi hiểu rõ. Chủ động tuyên truyền học sinh thi đấu của mình có tâm tư khủng bố như thế thì có ích gì? Cho dù là thiên tài, tôi thấy rất có khả năng có nhân cách phản xã hội!”
“…………”
Lúc này, ngoài cửa.
Thương Ngạn có thể vì các đội viện bọn họ nhẫn đến giây cuối cùng của trận đấu đã là chuyện Ngô Hoằng Bác và Loan Văn Trạch không thể tin nổi.
Bọn họ không có cách nào nghĩ được, nội tâm của Thương Ngạn đã trải qua những gì trong suốt một giờ thi đấu đó mới có thể bùng nổ cảm xúc đủ để phá hủy người khác.
Càng có thể là…… Anh không chỉ nhẫn nhịn trong một giờ đó.
Sau khi trầm mặc thật lâu, Ngô Hoằng Bác thở dài một hơi.
“Chuyện tới nước này, chỉ có thể trông cậy vào gia đình của Ngạn ca…… Hy vọng bọn họ có thể ra mặt hóa giải chuyện này.”
“……”
Loan Văn Trạch không đáp. Cậu ta lo lắng nhìn qua bên cạnh —— từ khi Thương Ngạn bị cảnh sát dẫn đi, cô gái chưa hề mở miệng nói một chữ.
Nghĩ nghĩ, hắn châm chước tìm từ nói:
“Tiểu Tô, sức khỏe cậu chưa ổn hẳn, cậu đừng lo quá. Về phía Ngạn ca, người nhà cậu ấy sẽ không ngồi không đâu, cậu yên tâm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)