Ban tổ chức của giải đấu chuẩn bị cho những học sinh dự thi đã qua vòng tuyển chọn một bữa tiệc đứng cực kì xa hoa được đặt bao trong cả nhà hàng. Tầng trên của nhà hàng có có các phương tiện giải trí, đa số học sinh vui chơi đến quên trời quên đất, sự căng thẳng của vòng đấu loại cũng hoàn toàn bị quăng lên chín tầng mây.
Nhưng vẫn luôn có ngoại lệ.
——
Tô Mạc Mạc ngồi trong một góc của nhà hàng buffet, đưa lưng về toàn bộ đại sảnh, mặt hướng ra cửa sổ sát đất.
Nhà hàng buffet này nằm trên tầng lầu rất cao.
Ngoài cửa sổ là màn đêm đen như mực bao phủ tất cả mọi thứ, thỉnh thoảng có một hai chiếc máy bay nháy đèn xẹt qua, bên dưới là những ngọn đèn lung linh nối liền nhau, hoặc xe hoặc gần, cầu vượt uốn lượn như dòng sông và vòng xoay quốc lộ nằm giữa những tòa nhà sắt thép cao thấp không đồng đều, xe cộ nhộn nhịp qua lại.
Khi nhìn chằm chằm bóng đem vừa an tĩnh vừa ồn ào náo động như thế, có cảm giác như thời gian trôi đi thật nhanh, cũng dường như chậm rãi trôi qua từng khoảng khắc, làm người ta quên mất khái niệm thời gian và độ dài của sinh mệnh, cảm thấy nhân gian cũng chỉ có thế, ngọn đèn bên dưới cứ di chuyển tới lui, thanh xuân tươi đẹp, kì lạ……
Dòng suy ngẫm về cuộc đời của Tô Mạc Mạc bị Loan Văn Trạch cắt đứt.
Người nọ cầm ly nước trái cây đến trước mặt cô, không biết đã đứng đó bao lâu mới bị Tô Mạc Mạc lơ đãng phát hiện ra.
Cô bừng tỉnh hoàn hồn, cười xin lỗi: “Tôi không để ý thấy cậu đến đây……”
“Không sao.”
Loan Văn Trạch lắc đầu, gương mặt nhiễm chút ý cười. Đến khi bị Tô Mạc Mạc phát hiện, cậu ta mới đưa ly nước trái cây cầm trong tay qua.
“Thấy cả ngày hôm nay cậu chưa ăn gì hết, đây là nước trái cây nhà hàng vừa ép, cậu uống một chút đi.”
“Cảm ơn.”
Tô Mạc Mạc duỗi tay nhận lấy.
Nhưng khi cô định tiếp tục nhìn xuống thì lại nhớ đến gì đó, ánh mắt thú vị nhìn chằm chằm Loan Văn Trạch.
Cặp mắt cô gái dịu dàng, không có ác ý, Loan Văn Trạch cảm nhận được cô đang nhìn mình trong chốc lát, đành bất đắc dĩ cười quay lại.
“Trên mặt tôi có dính thứ gì à.”
“Thoạt nhìn cậu và Diệp Thục Thần…… Tựa như người của hai thế giới, lúc trước tôi không nghĩ được, rốt cuộc vì sao cậu ấy lại thích cậu.”
“…… Khụ.”
Rõ ràng Loan Văn Trạch Loan rất bất ngờ khi Tô Mạc Mạc đột nhiên nhắc đến Diệp Thục Thần, ngay cả sự khϊếp sợ cũng quên che giấu, quay đầu ngạc nhiên nhìn Tô Mạc Mạc, “Sao cậu biết……”
Cậu ta còn chưa hỏi xong thì đã nhớ đến đoạn nhạc đệm ở nhà hàng sáng nay, tâm trạng bất đắc dĩ, cười một cách khó diễn tả.
“Cậu không hiểu lầm Ngạn ca là được.”
Tô Mạc Mạc lắc đầu, uống một ngụm nước trái cây.
Cô xoay về, tiếp tục nhìn quang cảnh bên ngoài cửa sổ, mềm giọng cười khẽ, “Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu.”
Loan Văn Trạch sửng sốt: “Hiểu cái gì?”
Tô Mạc Mạc không đáp.
Mắt cô xẹt qua thân hình của nam sinh phản chiếu trên cửa sổ. Dáng người Loan Văn Trạch thon gầy, ngũ quan thanh tú, xét về vẻ ngoài cũng không kém. Chỉ là cậu ta rất kiệm lời, trầm mặc, hơn nữa lúc nào cũng đeo một cặp mắt kính không gọng sạch sẽ, không để lộ ra mũi nhọn nào, vô thức khiến người khác xem nhẹ.
Cả sự cẩn thận và ôn hòa của cậu ta đểu thể hiện trong thầm lặng.
Nếu giữa những thứ ồn ào đó gặp được một thứ không có tiếng động, Tô Mạc Mạc tin rằng kết quả sẽ đảo ngược —— những sắc màu rực rỡ đó sẽ dần phai nhạt, cuối cùng chỉ còn lại một màu trắng tịch mịch. Khi tia sáng cuối cùng bong tróc đi, màu trắng sẽ mãi mãi không biến mất.
Tô Mạc Mạc đoán, chắc là Diệp Thục Thần đã thấy được màu trắng đó.
Cô gái cười khẽ.
Cô hơi nghiêng đầu, vẫn hướng về phía cửa sổ, nâng ly nước trái cây trong tay với ảnh phản chiếu của Diệp Thục Thần vẫn luôn đứng phía sau Loan Văn Trạch không xa, từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm bên đây.
Sáng đến mức có thể soi bóng người.
Bóng người phiêu đãng ngoài cửa sổ cuối cùng cũng có hành động —— Diệp Thục Thần bước tới, dừng lại trước cửa sổ.
Lúc cô nàng dừng lại, thân hình Loan Văn Trạch cứng đờ trong chớp mắt.
Có vẻ như Diệp Thục Thần không hề phát giác, chậm rãi cười với Loan Văn Trạch, ánh mắt lành lạnh.
“Vì giao tình trước kia, tôi nhắc nhở cậu một câu —— dựa theo quy tắc trong giang hồ, thèm muốn người con gái của đại ca sẽ phải bị phanh thây.”
Loan Văn Trạch hồi thần, nhíu mày, ngữ khí nhẹ nhàng xen lẫn bất đắc dĩ, “Đừng nói lung tung.”
“Tôi chỉ đang trần thuật sự thật.”
Diệp Thục Thần vừa quay đầu liền thấy Tô Mạc Mạc đứng dậy khỏi ghế ngồi. Có lẽ vì nghe thấy lời vừa rồi của cô ấy, gương mặt cô gái hơi phiếm hồng, đồng tử đen nhánh như chứa nước, cảm xúc trong đó lại vô cùng nghiêm túc.
“Loan Văn Trạch và tôi chỉ là quan hệ tổ viên bình thuồng, Thương Ngạn…… Thương Ngạn là sư phụ của tôi.”
“Sư phụ?”
Diệp Thục Thần chớp mắt, xoay đầu lại, cười với Loan Văn Trạch, “Nếu sớm biết đường tắt để được ngủ cùng Ngạn Thần chính là làm học trò của cậu ấy, sao cậu lại không nói trước cho tôi?”
Loan Văn Trạch nhíu mày.
Cậu ta hiếm khi cao giọng, lạnh lẽo và cứng rắn nói.
“Diệp Thục Thần, cậu nói chuyện đàng hoàng.”
Tô Mạc Mạc lại nghi hoặc.
Sáng nay cô đã nghe thấy động từ có vẻ rất ái muội từ Diệp Thục Thần, nhưng nếu muốn hiểu được hoàn toàn thì hơi khó.
Lấy tâm thái “Kẻ bề dưới hiếu học không ngại học hỏi”, Tô Mạc Mạc tò mò hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


