Chủ có đêm nay, giờ phút này.
Giữa cơn gió lạnh tiêu điều, phá vỡ màn đêm dày đặc tiến vào, xe thể thao đỏ tươi như máu, lễ phục dài màu tím hoa lệ, vòng cổ xán lạn bắt mắt và mỹ nhân quyến rũ……
Cảnh tượng hệt như trong mộng.
Bọn họ chưa từng nhìn thấy trận trượng như này.
Huống chi mỹ nhân váy hoa thanh thế không tầm thường còn chào hỏi với bọn họ chứ?
Tiếng nghị luận vang lên giữa đám học sinh, đoán xem ai là người may mắn được cùng mỹ nhân với chiếc xe xa hoa kia đi dự yến tiệc.
Có vài nam sinh hưng phấn đến mức gần như không nén được, giữa những biểu cảm hi vọng mình là người may mắn đó, vẻ mặt âm trầm đó của Thương Ngạn càng dễ dàng nhận ra.
“Không về.”
Anh cầm điện thoại, giọng nói lạnh như băng.
Tiếng cười của Thương Ngạn như tiếng chuông bạc, “Em nghĩ chị muốn mang em về? Trông chị rảnh rỗi thế à?…… Người nói cũng đâu phải chị.”
Thương Ngạn: “Vậy chị đến đây làm gì?”
Thương Nhàn: “Em trai thân mến, mật báo.”
Thương Ngạn: “?”
Thương Nhàn: “Em ngẩng đầu.”
“…………”
Trong lòng Thương Ngạn sinh ra dự cảm bất hảo, không chờ anh có hành động, đám học sinh xung quanh bỗng nhiên ồn ào lên ——
“Mẹ kiếp, đây là trận thế gì vậy??”
“……”
Thương Ngạn vừa ngước mắt.
Cách đuôi xa thể thao hoa lệ của Thương Ngạn khoảng mười mét, sáu chiếc xe màu đen không tiếng động tiến vào dừng lại.
Thân xe phản xạ ánh sáng, sáu chiếc xe không nhiễm một hạt bụi ngược sáng tiến vào màn đêm.
Tất cả sáng đèn.
Mười hai chùm sáng bùng lên trong nháy mắt khiến nguồi ta hoảng đến mù mắt.
Thương Ngạn giơ tay lên che theo bản năng.
Anh tiến lên và xoay người, che chở trước người cô gái. Cùng lúc đó, giọng nói trong điện thoại của Thương Nhàn vang lên bên tai.
“Không tính tài xế, một xe có từ ba đến bốn người.”
Ánh mắt Thương Ngạn trầm xuống.
“Ý của ông ấy?”
Thương Nhàn đối diện thở dài một hơi, thu lại ý cười, “Em quá tùy hứng, Thương Ngạn…… Lúc trước thì kêu dừng việc chuẩn bị ra nước ngoài, chuyện đánh nhau còn chưa kết thúc, bây giờ em chạy về thành phố A, ngay cả cửa nhà cũng không chịu vào? Chẳng lẽ vì mâu thuẫn với ba nên em cũng không định về thăm hỏi mẹ một chút à?”
“Đêm nay, sau khi ba biết hành tung của em, ông cực kì tức giận.…… Nhân lúc bọn họ chưa nhận được lệnh xuống xe thì em theo chị về đi.”
Thương Ngạn trầm mặc hồi lâu, cười nhạt.
“Nhân số tăng thêm gấp đôi là ông ấy nghĩ có thể khống chế được em?”
Thương Nhàn nhún nhún vai, “Ai biết được, dù sao từ nhỏ em chính là người có biểu hiện bẻ khóa giỏi nhất trong ba chúng ta.”
“……”
Nghe thấy lời khẳng định này, trong lòng Thương Ngạn càng căng chặt, ý cười nhạt nhẽo trên mặt cũng tan đi.
Đáy mắt chứa vẻ ngưng trọng.
“Cơ mà, Thương Ngạn, chị khuyên em…… Ít nhất trước mắt, đừng nên cãi nhau với ba.”
Thương Nhàn thuyết giáo xong thì thả lỏng biểu cảm.
Cô ấy không có chút hình tượng duỗi eo, nghiêng người, nằm bò lên xe thể thao, lười biếng tháo cây trâm trên tóc xuống, xõa mái tóc bị ép đến lên men ra.
Cô ấy lắc đầu, tóc dài phấp phới trong bóng đêm. Thương Nhàn cắn cây trâm, tiện tay thun buộc tóc trong xe ra, vừa buộc tóc vừa nói không rõ tiếng:
“Dù sao, không phải Mạc Mạc còn ở đấy à.”
“Nếu thật sự động tay, tạm thời không nói đến thắng thua thì khung cảnh cũng sẽ rất đáng sợ —— em không muốn em ấy lo lắng chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


