Trong lúc Thương Ngạn còn đang không ngừng do dự giữa hai cái tên lưu trong danh bạ là Tô Miêu và Tô Miêu Miêu, cửa phòng bị người ta gõ gõ.
Cánh cửa mở ra. Người vừa rời đi lại xuất hiện.
Thương Nhàn không đi vào, chỉ cầm tay nắm cửa, nửa người trên dựa vào khung cửa, nói vọng vào từ bên ngoài.
“Em thay một bộ quần áo, lát nữa xuống lầu một chuyến.”
“……”
Thương Ngạn khảy con số trên màn hình điện thoại không biết đã bao nhiêu lần, nghe vậy, lòng bàn tay dừng lại, anh nhíu mày, ngẩng đầu.
“Xuống lầu?”
Thương Nhàn: “Ừ.”
Thương Ngạn: “Hai năm em không về, luật trong nhà đã bắt đầu có điều mới à?”
Thương Nhàn cạn lời, cười nhạo, “Thế nào, em ăn đòn chưa đủ, muốn tiếp tục nữa à?”
Thương Ngạn: “Nếu không phải gia pháp thì là gì?”
“……”
Đôi mắt Thương Nhàn xoay chuyển, cô không nói thật, hàm hồ giải thích: “Lát nữa trong nhà sẽ có khác, là bề trên của chúng ta, xuất phát từ phép tắc, em cũng nên xuống dưới lộ mặt.”
Thương Ngạn vừa nghe, không có hứng thú.
“Không đi.”
Sau khi xác nhận tên ghi chú là “Tô Miêu Miêu”, anh đặt điện thoại qua một bên, lười biếng ngữa đầu tựa vào đầu giường bọc da mềm mại.
Vết thương trên lưng bị cộm khiến anh nhíu mày.
“Hiện tại em là người bệnh, tàn phế rồi.”
Thương Nhàn híp mắt: “Thật sự không xuống?”
Thương Ngạn: “Không.”
Thương Nhàn: “Nghe nói vị trưởng bối đó còn dẫn theo con gái tới cùng, cực kì xinh đẹp.”
“……”
Thương Ngạn cười nhạo, ngữ điệu lành lạnh, mang theo sự khinh miệt trào phúng.
“Em là loại người thấy sắc nảy lòng tham ư?”
Thương Nhàn sâu xa không chớp mắt nhìn Thương Ngạn vài giây, chậm rãi gật đầu, lui ra ngoài.
“Đúng không? Chị cũng thấy em trai của mình không phải như thế.”
Anh nheo mắt.
——
Câu cuối cùng và biểu cảm của Thương Nhàn, kết hợp với ánh mắt của chị ấy đều thật sự rất có ý nghĩa.
Dựa theo thói hư tật xấu của cô ấy, xét thấy mấy ngày gần đây mình đã gây ra phiền phức trong nhà, Thương Ngạn không hề cảm thấy chị ấy sẽ để mình hài lòng như ý.
Buông tha cho anh dễ dàng như vậy?
Thương Ngạn nghi hoặc trong lòng ngồi về giữa giường.
Mang theo sự khó hiểu, Thương Ngạn nằm xuống. Sau khi nghe thấy tiếng khách vào cửa truyền đến từ dưới lầu, qua một hồi lâu sau, anh không nhịn được nỗi bất an trong lòng, đứng dậy đi ra ngoài.
……
Lầu một, phòng khách.
Bởi vì mối liên hôn giữa Thương gia và Tô gia, hàng năm Thương Thịnh Huy và Lạc Hiểu Quân đều sẽ đến tham gia tiệc mừng thọ của bà nội Tô.
Đồng lứa với bọn họ ở Tô gia, con dâu trưởng đã qua đời từ sớm vì bệnh, còn con gái duy nhất của Tô gia, năm đó vì chuyện kết hôn đã làm trái ý ba mẹ, đã đoạn tuyệt quan hệ dọn ra Tô gia.
Do đó, Giang Như Thi là con dâu thứ hai của Tô gia vẫn luôn quản lý những chuyện này, vài năm nay đã trở thành bạn với Lạc Hiểu Quân.
Nhưng kiểu tới cửa thăm hỏi như này là lần đầu tiên —— cũng khó trách trong lòng Lạc Hiểu Quân và Thương Thịnh Huy đầu rất mơ hồ.
Chỉ có một mình Thương Nhàn biết rõ đầu đuôi câu chuyện, đang ở trên sô pha trong phòng khách, cười như thục nữ.
Chuyện khiến vợ chồng Lạc Hiểu Quân kì quái nữa là cô gái đi cùng Giang Như Thi đến đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)