Trong nháy mắt khi Tô Mạc Mạc nhón chân lên để hôn, cô cảm thấy mình điên rồi.
Nếu không thì sao cô có thể làm ra chuyện này chứ?
Bàn tay niết lấy vạt áo của Thương Ngạn chậm rãi nắm chặt, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, cánh môi đặt lên hình xăm đỏ tươi ấm áp.
Dường như bị nhiệt độ ấy thiêu nóng, cô cuống quít bước lại.
Ánh mắt cũng hoảng loạn.
Không để cô kịp thanh tỉnh, một tiếng kêu sợ hãi đột ngột vang lên như nổ vang ——
“Hai người đang làm gì vậy!?”
“……!”
Tô Mạc Mạc sợ tới mực rụt người, kinh hoảng vọng qua đó.
Dưới cây đèn đường cuối cùng, ánh đèn đan xen vào nhau, có lẽ vợ chồng Văn Trình Châu đi dạo từ bên ngoài về, cả hai đang trợn mắt há mồm nhìn hai người.
Đứng cạnh họ là Văn Tố Tố, sau khi hô lên một cách sợ hãi, sắc mặt cô ta trắng bệch.
Thương Ngạn đang cứng người do nụ hôn nhẹ tựa lông hồng kia, nhờ có tiếng kêu này nên mới bừng tỉnh hoàn hồn.
Anh hít một hơi thật sâu.
Thương Ngạn nghiêng người, che Tô Mạc Mạc lại sau lưng mình, duỗi tay bảo vệ cô.
Sắc mặt Văn Tố Tố vặn vẹo.
Thậm chí cô ta còn hoài nghi liệu có phải đó là ảo giác của mình không, nhưng khi nhìn thấy động tác đó của Thương Ngạn, tất cả đều sáng tỏ.
——
Hình ảnh cô ta nhìn thấy là thật.
Nếu Thư Vi nói vậy trước đêm nay, có thể cô ta không tin, tuy nhìn thấy hai bóng dáng chồng lên nhau ở thư viện, nhưng có thể giải thích đó là hiểu lầm, nhưng cảnh vừa nãy……
Văn Tố Tố nắm chặt tay, móng tay vô thức cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cô ta tận mắt nhìn thấy ——
Cô gái duỗi tay bắt lấy vạt áo Thương Ngạn, nhón chân hôn lên xương quai xanh của nam sinh.
Còn Thương Ngạn, người ở trường không bao giờ cho phép nữ sinh khác chạm vào mình, toàn bộ quá trình chỉ bất động ở đó, hai tay cắm túi quần, cười khẽ nói nhỏ, mặc cho cô gái muốn làm gì thì làm.
Văn Tố Tố ghen ghét đến điên tiết.
Trái tim như bị vô số sâu bọ gặm xé.
——
Đó là nam sinh cô ta đã thích hơn một năm.
Thương Ngạn mắt lạnh.
Không để anh lên tiếng, vợ chồng Văn Trình Châu bên cạnh đã hồi thần, sắc mặt Cao Thư Văn khẽ đổi, vội vàng kéo Văn Tố Tố đang muốn xông lên về, thấp giọng mắng ——
“Sao con có thể nói chuyện như vậy với em gái Mạc Mạc!?”
“Mẹ, rõ ràng là nó ——”
“Câm miệng!”
Cao Thư Văn ảo não ngắt lời.
“…………!”
Văn Tố Tố tức giận muốn khóc, cô ta dùng sức giật cánh tay đang bị mẹ mình kéo ra, đỏ mắt hung hăng trừng cô gái đang được Thương Ngạn bảo vệ đằng sau, sau đó mới không quay đầu chạy thẳng vào biệt thự.
Sắc mặt Cao Thư Văn cực kì không vui, nhưng lúc này cũngchỉ thu mắt từ bóng dáng chạy đi của Văn Tố Tố.
Bà ta xấu hổ nhìn nhau với Văn Trình Châu, mới chậm rãi đi lên, thử hỏi: “Mạc Mạc, vị này là…… Bạn học của con sao?”
Đến gần dưới đèn đường, ánh mắt vốn không cho là đúng của Cao Thư Văn nhìn về Thương Ngạn lập tức có thêm cảm xúc kinh diễm.
——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

