“Nhưng mà, sói đã bị em dắt vào…… Làm sao bây giờ?”
Trong căn phòng tối tăm chỉ có ánh trăng, nhiệt độ quét qua bên tai làm bầu không khí càng thêm ái muội.
Tô Mạc Mạc không nhịn được khẽ run.
Đổi lấy bên tai một tiếng cười khàn khàn ——
“Nhóc con, trong lòng em, sư phụ không bằng cầm thú như thế ư.”
Tô Mạc Mạc: “…… Không, không có.”
“Vậy em run cái gì?”
“……”
Nghe ra sự đùa giỡn không che dấu trong giọng điệu của anh, Tô Mạc Mạc ngậm chặt miệng, không lên tiếng nữa.
Thời gian, địa điểm và mức độ tối tăm đều nguy hiểm, hiện tại Thương Ngạn không hề có chút tín nhiệm gì với nhân tính và điểm giới hạn của bản thân, nên anh tự giác lui nửa bước.
Nhưng cũng không buông cánh tay cô gái ra.
Hiển nhiên Tô Mạc Mạc cũng nhận ra, cô giật nhẹ tay, sau đó khó hiểu ngửa đầu nhìn anh.
“Anh còn chưa đi sao?”
Thương Ngạn kéo cô gái đến trước cửa sổ sát đất, bên ngoài là hoa lá và ánh trăng, nghe vậy thì nghiêng người.
“Vất vả lắm anh mới lén lên được, em đã đuổi anh đi liền?”
“……”
Tô Mạc Mạc không khua môi múa mép với anh, rút tay về. Cô xoay người, bước bàn chân trắng nõn, chạy đến bên cạnh tủ quần áo, lấy ra một cái đệm tròn mềm mại.
Có lẽ là một đôi với cái trên mặt đất.
Thấy cô gái đỏ mặt cầm đồ qua đưa cho mình, khó có khi Thương Ngạn sinh ra chút hảo cảm với Văn gia.
—— Mặc dù chỉ vì ngôi nhà này có một cặp đệm.
Thương Ngạn nhận lấy.
Hai người sóng vai, ngồi xuống trước cửa sổ sát đất.
Chạc cây ngoài cửa sổ bị bóng tối bao lấy, khi mặt trăng trên bầu trời bị tầng mây hơi mỏng che khuất, chút ánh sáng ít ỏi trong phòng cũng biến mất.
Thương Ngạn nghiêng mắt, vẫn luôn nhìn cô gái bên cạnh.
Tô Mạc Mạc cũng thu mắt lại từ ngoài cửa sổ, chậm rãi gối lên cánh tay đặt trên đầu gối của mình, nghiêng mặt, thấp giọng lẩm bẩm: “Thật thần kỳ……”
“Hửm?”
“Chuyện này rất thần kỳ?”
Tô Mạc Mạc nhìn anh.
Bàn tay đặt trên đầu cô của Thương Ngạn do dự một chút rồi vỗ vỗ.
Thương Ngạn giật mình.
Anh áp người qua, cười khẽ bên tai cô gái, “Vậy sau này, sư phụ mang em đi làm thật nhiều chuyện thần kỳ, được không?”
Tô Mạc Mạc: “…………”
Không biết vì sao, cảm giác Thương Ngạn cho cô lúc này như chó sói đóng giả làm bà ngoại, chống gậy đứng bên ngoài cửa sổ gõ cửa trong truyện thiếu nhi.
Tô Mạc Mạc trầm mặc hai giây.
“Không được.”
——
Lạch cạch, bé thỏ trắng cảnh giác đóng cửa lại.
Thương Ngạn không nhịn được bật cười.
Anh lùi người lại, không chọc cô, “Em thường xuyên ngồi một mình như vầy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)