Thương Nhàn đứng chờ dưới cây đèn đường cách đó không xa cũng không thấy rõ chuyện đã xảy ra đằng sau cánh cửa xe.
Cô ấy chỉ nhận ra, toàn thân cô gái đang đi đến đều đang cứng đờ, gương mặt đỏ bừng, hồn vía lên mây, trên mặt viết rõ “tôi là ai tôi đang ở đâu tôi đang làm gì”.
Thương Nhàn nheo mắt.
Cho dù không biết đứa em trai tốt của mình đã làm ra việc gì, nhưng mục đích không muốn để mình và Tô Mạc Mạc nói chuyện đàng hoàng của anh vô cùng rõ ràng.
Hơn nữa, xem ra anh đã thực hiện được.
Thương Nhàn bực mình nhưng cũng bất đắc dĩ.
——
Toàn bộ tấm lòng của Thương Ngạn đều đặt trên người cô gái tên Tô Mạc Mạc này. Nhưng nếu Tô Mạc Mạc thật sự là con gái của Tô Nghị Thanh, vậy tức là, cô thật sự mắc bệnh tim bẩm sinh, còn là loại ngay cả Tô gia cũng thấy khó giải quyết ……
Thương Nhàn chậm rãi thở dài.
Đêm thu lạnh lẽo.
Cô ấy ôm cánh tay, ánh mắt lướt qua bả vai cô gái, rơi xuống thân xe dừng lại cách đó không xa.
Đó là bệnh tim bẩm sinh đấy……
Thương Ngạn
Thật sự em đã nghĩ kĩ rồi sao.
Trong lúc Thương Nhàn đang thất thần, Tô Mạc Mạc đã đi đến trước mặt cô ấy.
“Chị Nhàn……” Tô Mạc Mạc gọi ra xưng hô không quen miệng này, cô thận trọng hỏi: “Chị tìm em ra đây, là có chuyện gì muốn nói sao?”
Giọng cô dịu dàng, dưới buổi đêm lạnh này nghe thấy một sự kì ảo linh hoạt, dường như có thể xua tan gió rét.
Đôi mắt Thương Nhàn run lên, cô ấy hoàn hồn. Tiêu điểm trong mắt cũng quay về.
Môi đỏ gợi lên ý cười.
“Em đừng hồi hộp, không phải chuyện quan trọng…… Chỉ nói vài câu linh tinh thôi, cứ tự nhiên đi.”
Tô Mạc Mạc nhẹ nhàng thở ra trong lòng, nhưng ngoài mặt lại không thể hiện ra.
Cô khẽ gật đầu, “Vâng.”
Thương Nhàn lóe mắt, đột nhiên cười hỏi: “Em cảm thấy Thương Ngạn như thế nào?”
Tô Mạc Mạc ngẩn ra.
“Em không cần cố kỵ gì hết, nói thẳng ra là được.” Thương Nhàn nháy mắt với cô, “Em thấy rồi đó, quan hệ chị em của bọn chị cũng không hòa thuận đến thế. Chị còn ước được nghe thấy em nói xấu nó đấy.”
Thương Nhàn: “??”
Tô Mạc Mạc: “Chuyện này có được tính không?”
Thương Nhàn: “…………”
Tô Mạc Mạc: “Thật ra em cũng không thấy đây là nói xấu…… Bởi vì em cũng không thích học lý hóa sinh.”
Thương Nhàn: “…… Ngoại trừ chuyện này, không còn gì khác nữa sao?”
Tô Mạc Mạc lắc đầu.
Thương Nhàn không chớp mắt nhìn vào mắt cô.
Đối diện mười giây, cô ấy bại trận.
——
Tô Mạc Mạc không lừa mình. Từ trong nội tâm của Tô Mạc Mạc cho rằng, cậu em trai bất thường khó dạy kia của mình, ngoại trừ khuyết điểm mà không là khuyết điểm “không thích học văn” này thì không có bất kì tật xấu nào.
Trời sinh một đôi.
Quả thật Thương Nhàn bất đắc dĩ đến mức muốn vỗ tay cho hai người.
Có lẽ đã nhận ra cảm xúc Thương Nhàn có thay đổi, Tô Mạc Mạc nghiêm túc nhìn cô.
“Anh ấy thật sự rất tốt.”
Thương Nhàn nương theo lời cô, hỏi tiếp: “Ví dụ như mặt nào?”
Tô Mạc Mạc ngẩn ra, nhưng vẫn trả lời theo bản năng: “Rất nhiều mặt.”
Lần này không đợi Thương Nhàn dẫn đường, cô chủ động nói tiếp, “Anh ấy học rất giỏi, kỳ kiểm tra giữa kì, trong tình trạng điểm môn văn không đạt tiêu chuẩn, cả ba môn lý hóa sinh đều đạt điểm tuyệt đối, lấy được vị trí hạng tư khối; anh ấy cũng rất giỏi thể dục, có thể chạy bốn vòng sân trường mà không ra mồ hôi, chơi bóng rổ rất tuyệt, mọi người đều thích anh ấy; kỹ thuật máy tính của anh ấy là tốt nhất, mọi người trong Tổ Huấn Luyện nói có rất nhiều người ngoài trường sùng bái anh ấy; anh ấy đối xử với người khác rất dịu dàng, khi giảng bài chưa từng mất kiên nhẫn, hơn nữa ……”
“Ừm…… Là nhiêu đó.”
Thương Nhàn đau đầu hô dừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

