Khương Vận “hê” một tiếng: “Thằng ranh con, còn chưa cưới về nhà đâu mà đã bảo vệ rồi à? Xì, đúng là có vợ quên mẹ, con còn chưa có vợ mà đã quẳng mẹ sang một bên rồi!”
Hạ Thiên Lâm bị bàn tay đầy nội lực của vợ vỗ cho tê cả đùi: “Bà mắng con trai thì vỗ tôi làm gì? Thôi được rồi, hơn 8 giờ rồi, đi ngủ đi, nếu thời gian gấp gáp thì từ ngày mai bà bắt đầu khẩn trương chuẩn bị đi!”
Đối với lựa chọn của con trai cả, Hạ Thiên Lâm và Khương Vận bày tỏ hoàn toàn ủng hộ.
Dù sao từng có lúc cả nhà bọn họ tưởng rằng có lẽ cả đời này con trai cả sẽ không kết hôn nữa, bây giờ anh có thể nhìn trúng một cô gái, một chút ý kiến bọn họ cũng không dám có, ông cụ và bà cụ cũng sẽ không có ý kiến.
Hạ Tòng Nam ôm áo khoác trở về phòng, tắm rửa xong lại ôm áo khoác chui vào chăn.
Anh hít một hơi thật sâu mùi hương hoa lan vương vấn mãi không tan trên áo khoác, mùi hương này không nồng không ngấy, không phiêu tán, anh cảm thấy hình như bản thân có bệnh, không ngửi thấy thì khó chịu, ngửi thấy rồi lại không nỡ rời ra.
Anh không thể đi đâu cũng ôm một chiếc áo khoác được chứ?
Xem ra ngày mai anh phải đích thân đi canh chừng lão Vương, phải để ông ấy dùng tốc độ nhanh nhất phê duyệt báo cáo kết hôn, sau đó đặt nhà hàng, thông báo cho quan khách, dọn dẹp phòng ốc, chuẩn bị đồ cưới...
Tốt nhất là rước được người về trong vòng năm ngày, như vậy anh có thể trực tiếp ôm lấy cô gái nhỏ đầy mùi hương hoa lan, chứ không phải ôm lấy áo khoác của mình giống như một kẻ biến thái nữa!
Đợi sau khi kết hôn xong không chỉ có thể ôm lấy cô gái nhỏ mùi hoa lan, hai người bọn họ còn có thể làm đủ mọi chuyện thân mật, đến lúc đó toàn thân anh cũng sẽ vương lại mùi hương đặc trưng của cô gái kia.
Trong đầu Hạ Tòng Nam thoáng chốc hiện ra từng khung hình nóng bỏng, trong đôi mắt phượng đen kịt cuộn trào những tình cảm nguy hiểm, một luồng nhiệt tà ác nhanh chóng xông thẳng xuống bụng dưới, khiến trên trán anh rịn ra những hạt mồ hôi mịn.
Hạ Tòng Nam chửi thầm một câu trong lòng, ma xui quỷ khiến đưa tay xuống dưới...
Sáng sớm hôm sau, Lục Chiêu mang theo bữa sáng gõ cửa phòng con gái út.
Tối qua ông có lòng muốn đến xem sao, nhưng vợ vừa về đã sa sầm mặt mày, quăng quật hành lý loảng xoảng, ông nghĩ thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên nhanh chóng đi nghỉ ngơi luôn.
Lục Cẩn Hoan đã dậy từ sớm, nghe thấy tiếng gõ liền mở cửa, cười tươi nhận lấy bữa sáng cha đưa tới.
Hai cha con cùng nhau ăn sáng, Lục Chiêu ướm hỏi: “Con và con cả nhà họ Hạ đã xác định xong rồi sao?”
Lục Chiêu nghẹn lời: “Khụ, con hiểu ý của cha mà, là cha đau lòng con không thể có con của riêng mình, Hạ Tòng Nam lại lớn hơn con nhiều như vậy, sau này vạn nhất cậu ta...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
