Sau đó anh phát hiện ra mình mắc chứng vô sinh, người phụ nữ đó không chần chừ lấy một giây, quay ngoắt lại nói lời chia tay với anh.
Lúc đó anh chẳng có cảm giác gì, thậm chí nếu người phụ nữ đó không đến tìm anh, anh cũng chẳng nhớ nổi có sự tồn tại của một người như vậy.
Sau này các trưởng bối trong nhà cũng lần lượt giới thiệu cho anh một số cô gái, người nào anh cũng không vừa mắt, anh khinh thường mọi phụ nữ một cách bình đẳng là vừa xấu vừa tham, chưa từng có cô gái nào khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.
Anh chính là loại người như vậy, thích thì phải có được, tuyệt đối không làm chuyện khiến bản thân phải hối hận!
Hạ Tòng Nam ôm chiếc áo khoác còn vương hương hoa lan trở về nhà, anh cứ ngỡ cha mẹ đã nghỉ ngơi từ lâu, không ngờ vừa vào nhà đã thấy cha mẹ đang ngồi trên ghế sofa đợi mình.
“Tòng Nam, qua đây ngồi đi.”
Hạ Thiên Lâm vừa đi làm về, Khương Vận đã hào hứng kể cho ông nghe chuyện tối nay, nghe xong ông tò mò muốn chết, không hỏi cho ra lẽ chắc chắn ông không ngủ được.
Hạ Tòng Nam ngồi đối diện cha mẹ, vẻ mặt kiểu “mọi người cứ tự nhiên mà hỏi”.
“Nghe mẹ con nói, con với em gái của vợ thằng hai có triển vọng à?”
“Có triển vọng, đã xác định quan hệ rồi, sáng mai con sẽ nộp báo cáo kết hôn ngay, còn phải phiền cha đánh tiếng với chú Vương một câu, bảo chú ấy duyệt nhanh cho con.”
Hạ Tòng Nam thuộc lực lượng không quân, Hạ Thiên Lâm thuộc lực lượng lục quân, không cùng một hệ thống, nhưng Hạ Thiên Lâm có quan hệ rất tốt với Tư lệnh không quân Vương Thiết Quân, là bạn sinh tử cùng chiến hào đi ra.
Hạ Thiên Lâm kinh ngạc vô cùng: “Gấp gáp vậy sao?”
“Vâng, thời hạn giấy giới thiệu của vợ chồng nhà họ Lục chắc chỉ còn vài ngày, con muốn đăng ký xong thì tổ chức đám cưới nhanh một chút, như vậy cha của Hoan Nhi cũng có thể tham dự, chuyện đám cưới còn phải phiền cha mẹ, mọi thứ cứ đơn giản là được, dù sao thời gian cũng quá gấp.”
“Con trai, con cũng biết Lục Cẩn Vân vào nhà mình bằng cách nào mà, người cô ta giới thiệu lại còn là em gái ruột, con chắc chắn chứ...”
Hạ Thiên Lâm cứ nhớ lại từng việc từng việc mà cô con dâu thứ đã làm là lại thấy nghẹn họng, cho dù ông tin tưởng vào mắt nhìn người của con trai cả, lúc này cũng không thể không hỏi thêm một câu.
Nhắc đến Lục Cẩn Vân, đáy mắt Hạ Tòng Nam toàn là vẻ chán ghét và khinh bỉ: “Hoan Nhi không liên quan gì đến cô ta, cô ta không phải con gái ruột của nhà họ Lục, vợ chồng nhà họ Lục là gia đình chắp vá.”
Khương Vận dùng sức vỗ mạnh vào đùi chồng một cái: “Tôi đoán đúng rồi mà! Lục Cẩn Vân mặt to, mắt một mí, môi cũng dày, trông y hệt mẹ cô ta, chẳng giống Lục Chiêu chút nào. Lục Cẩn Hoan mặt nhỏ, mắt to hai mí, miệng cũng nhỏ nhắn, chẳng giống cha cũng chẳng giống mẹ, hôm nay tôi hỏi con bé, nó còn nói là giống bà ngoại, tôi nghe cái là biết nó đang nói dối!”
Hạ Tòng Nam nhớ lại dáng vẻ của cô gái nhỏ, mỉm cười nuông chiều: “Có lẽ Hoan Nhi là giống bên phía mẹ ruột của cô ấy, không tính là nói dối đâu mẹ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


