Người nhà họ Hạ coi khinh tầng lớp thường dân như bọn họ từ tận đáy lòng, nếu sau này con gái út có thể sinh được mụn con, có lẽ trưởng bối nhà họ Hạ còn nể mặt đứa trẻ mà nhìn bằng con mắt khác.
Nhưng con gái út gả qua đó đã định sẵn là sẽ không có con, có khả năng cả đời cũng không nhận được sự công nhận của người ta.
Lục Cẩn Vân sinh con rồi mà còn sống dở chết dở, sau này Hoan Nhi của ông biết làm sao đây?
Từ sau khi gặp Lục Cẩn Vân tối qua, trong lòng Lục Chiêu luôn muốn rút lui, thậm chí ông còn nghĩ hay là thôi đi, gia đình không hòa nhập được thì đừng cố ép mình vào.
Chỉ là điều ông không ngờ tới là, ông vừa mới tách khỏi con gái chưa đầy một tiếng đồng hồ, thế mà hai người này đã xác định quan hệ rồi!
Bây giờ nói gì cũng muộn rồi...
“Cha, anh Tòng Nam rất tốt, ngoại hình tốt gia thế tốt, bản thân lại vô cùng xuất sắc, con gái cha ngoại trừ một khuôn mặt coi như xinh đẹp thì chẳng có gì cả, cuộc hôn nhân này nếu nói thiệt thòi, cũng là người ta thiệt thòi thôi.”
Nghe thấy lời này, trong lòng Lục Chiêu càng khó chịu hơn: “Đừng nghĩ như vậy, con không kém cỏi hơn ai cả, từ nhỏ con đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa bao giờ để cha phải lo lắng, là đứa trẻ ngoan nhất.”
Lục Cẩn Hoan cười cười không đáp lời, trong lòng thầm nghĩ tính tình mềm mỏng cũng không phải ưu điểm, bởi vì không có cá tính, nên cô luôn là người bị ngó lơ.
Hai cha con ăn xong bữa sáng, lại trò chuyện rất lâu, Lý Hải Lệ mới ngủ dậy.
Lục Cẩn Hoan không muốn để ý đến bà ta, trốn trong phòng đọc sách chờ Hạ Tòng Nam đến đón mình.
Bên kia, Hạ Tòng Nam đã ra khỏi nhà từ rất sớm, sau khi đến văn phòng liền viết đơn xin kết hôn rồng bay phượng múa, sau đó cầm báo cáo chạy thẳng đến cửa văn phòng lão Vương để chặn người.
Nửa tiếng sau, Vương Thiết Quân mới bưng tách trà lớn thong thả xuất hiện ở tòa nhà văn phòng.
Từ xa, ông ấy đã thấy có người ngồi xổm trước cửa văn phòng mình, cũng may phi công bọn họ có thị lực tốt, nếu không còn tưởng quân khuyển bên Lục quân chạy sang đây chứ!
“Cậu có việc gì? Tác phong quân nhân đâu? Ngồi xổm ở đây ra cái thể thống gì?”
Hạ Tòng Nam là thằng nhóc ông ấy nhìn lớn lên từ nhỏ, ông ấy nhìn Hạ Tòng Nam bằng ánh mắt giống như nhìn con cái mình vậy.
“Tư lệnh, tôi đến nộp đơn xin kết hôn, phiền ông phê duyệt nhanh nhé.”
Vương Thiết Quân: “...”
Ông ấy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ mặt trời cũng đâu có mọc đằng tây, sao thằng nhóc này lại nói sảng rồi?
“Ai kết hôn? Cậu? Kết với ai? Danh tiếng của cậu thối hoắc cả phố rồi, còn có cô gái nào nhìn trúng cậu sao?”
Không phải ông ấy nói chuyện Hạ Tòng Nam có bệnh kín thối hoắc cả phố, mà là cái miệng thằng nhóc này quá độc, lần nào đi xem mắt cũng khiến đôi bên không vui mà tan rã, lâu dần, những bậc trưởng bối như bọn họ không ai dám giới thiệu cho anh nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)