Gần một nén nhang trôi qua, chỉ thấy Hoắc Ngọc nhíu chặt mày. Sau đó trong miệng rên rỉ một tiếng, từ từ mở mắt ra, mờ mịt nhìn xung quanh.
Sự khiếp sợ của Tiêu Đại tướng quân là hiển nhiên, Tống Quân y lại càng khoa trương hơn, kích động đến mức nước mắt già nua tuôn rơi, cứ như Hoắc Ngọc là con trai của ông vậy.
Thực tế, ông là vì y thuật của Cảnh Duyệt, Tống Quân y đã cống hiến cả đời cho Tây Bắc đại doanh. Ông cảm thấy, nếu học được kỹ thuật khâu vá của Cảnh Duyệt, lại sẽ cứu sống được tính mạng của bao nhiêu binh lính.
Hoắc mẫu và Hoắc Tuyết, ngay từ đầu nghĩ đến việc Hoắc Ngọc sắp sửa rời khỏi nhân thế, căn bản không rảnh bận tâm đến những thứ khác. Về sau lúc Cảnh Duyệt cứu Hoắc Ngọc, biết người đứng bên cạnh là chủ tướng của Tây Bắc đại doanh - Tiêu Đại tướng quân, đã sợ tới mức nhũn cả chân.
Lúc này nhìn thấy Hoắc Ngọc tỉnh lại, mặc dù vô cùng vui mừng, nhưng nhìn thấy Tiêu Đại tướng quân đang đứng bên giường, bọn họ cũng không dám nhích tới xem Hoắc Ngọc.
Bao gồm cả Hoắc Hiên đều đứng bên cạnh Hoắc mẫu, không dám động đậy mảy may. Hắn vẫn là vào ngày đầu tiên mới vào Tây Bắc đại doanh, ở trên quảng trường nghe Tiêu Đại tướng quân huấn thoại, mới nhìn thấy Tiêu Đại tướng quân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
