Hoắc Ngọc nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của Cảnh Duyệt, cũng không dám làm nàng sợ. Vội vàng thu hồi ánh mắt tha thiết của mình, dịu dàng nhìn Cảnh Duyệt.
“Duyệt Duyệt, xin lỗi nàng, vì ta bị thương nên chưa cử hành nghi thức bái đường với nàng. Đợi ta khỏi thương, nhất định sẽ bù đắp cho nàng một quy trình thành thân.
Còn nữa cảm ơn nàng đã cứu ta, cảm ơn nàng đã giúp đỡ nương, tam đệ và tiểu muội chống lại người Chu gia. Đây vốn đều là chuyện ta nên đi giải quyết, lại để một tiểu nương tử như nàng phải ra mặt.
Nàng yên tâm, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Tính cách của nương bọn họ đều khá nhu nhược, lúc ta không có nhà vẫn hy vọng nàng bao dung nhiều hơn một chút.
Nương giao quyền quản gia cho nàng, nhà chúng ta liền toàn quyền do nàng làm chủ. Mặc dù trong nhà hiện tại không có tiền gì, nhưng nàng yên tâm, ta nhất định sẽ nỗ lực lập quân công thăng quan kiếm tiền cho nàng.”
Hoắc Ngọc nói xong còn ra hiệu bảo Cảnh Duyệt ngồi xuống bên cạnh chàng, chàng muốn bồi dưỡng tình cảm với Cảnh Duyệt thật tốt. Ba người Hoắc mẫu vừa thấy tình hình này, đều mượn cớ có việc chuồn ra khỏi phòng.
Nơi này là quân doanh, bọn họ có thể có việc gì, cùng lắm là ra bãi cỏ ngoài phòng đếm kiến. Nhưng thái độ của bọn họ lại khiến Cảnh Duyệt cảm thấy vui vẻ, chứng tỏ người một nhà này đều là người có mắt nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
