Bốn bóng đen và một tia sáng trắng liên tục va chạm, tách ra, cắn xé, hoán đổi vị trí rồi lại lao vào nhau... Tốc độ nhanh đến mức hoa mắt chóng mặt. Mãi đến khi những đợt sóng nước rung chuyển không gian và mùi tanh của máu từ trong nước len lỏi vào mang, Phạn Lê mới nhận ra đây không phải mơ mà là thực tế tàn khốc.
Tia sáng trắng đó chính là Tinh Hải, trên tay anh ấy cầm một con dao găm, đang chiến đấu với những kẻ thuộc tộc Thâm Uyên.
Rất nhanh, hai bóng đen đã lần lượt bị đánh bại, cổ bị rạch một đường sâu, rơi mạnh xuống đáy biển, cuốn lên một lớp cát dày. Người thứ ba tức giận đến cực điểm, lao vào cắn mạnh vào cánh tay cầm dao của Tinh Hải, khiến con dao "keng" một tiếng, rơi xuống cát! Tộc Thâm Uyên ấy hung hãn lắc mạnh cơ thể và chiếc đuôi, định xé toạc cánh tay anh ấy nhưng ngay lập tức, từ lòng bàn tay Tinh Hải xuất hiện những tia sét vàng chớp lòe, nhanh chóng tụ thành một quả cầu, ấn mạnh lên đỉnh đầu cô ta. Cô ta rên rỉ một tiếng, cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng cả cơ thể đã bị điện giật mạnh đến run rẩy dữ dội.
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ."
Tinh Hải ném ba người tộc Thâm Uyên đã ngất xuống vực thẳm rồi dẫn họ bơi về phía trung tâm thành phố Lạc Á, vừa đi vừa thi triển Ảo thuật để tự chữa trị.
Chị Hồng cúi đầu nhìn vết thương của anh ấy từ từ lành lại, mắt sáng lên kinh ngạc như phát hiện báu vật: "Phạn Lê, bạn học của em giỏi thật đấy, một mình đánh bốn người, đúng là không hổ danh tộc Cá Mập."
"Đúng đúng, vừa nãy cách anh ấy cứu chúng ta trông ngầu thật sự!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)