Sau bữa ăn, đôi vợ chồng Song Tư trở về nhà. Phạn Lê, chị Hồng và Tinh Hải cùng nhau đến chợ nô lệ.
Khi bóng tối buông xuống, giống như cảnh tượng hàng trăm con ma đi lại trong đêm, toàn bộ Quang Hải như thay da đổi thịt, hiện lên một khung cảnh hoàn toàn khác: Một lượng lớn cư dân vùng biển sâu di chuyển dọc theo chiều thẳng đứng đến lãnh thổ Quang Hải. Loài mực Humboldt, được ngư dân Tây Ban Nha gọi là "Quỷ đỏ" giang rộng cơ thể khổng lồ dài hai mét của mình, phát ra tín hiệu nhấp nháy đỏ trắng để săn mồi. Chúng truy đuổi cá đèn lồng từ vùng hoàng hôn đến vùng bình minh, thậm chí nhảy lên tận mặt nước; ở độ sâu 1000 mét dưới mặt biển, cá mái chèo - loài cá xương dài nhất thế giới, với chiều dài lên đến 15 mét và chiếc vây trên đầu giống như một chiếc "vương miện", săn bắt các loài giáp xác nhỏ đang vội vàng "di cư" lên vùng biển nông để có một bữa ăn ngon; Cá Mập Hổ tham ăn cũng bắt đầu kiếm mồi. Loài săn mồi đã thay hơn 20.000 chiếc răng trong mười năm này nuốt chửng mọi sinh vật mà chúng nhìn thấy; trong khi đó, cá đuối hoạt động cả ngày lẫn đêm. Chúng dang rộng đôi cánh mềm mại và phẳng, bơi theo đường xoáy tròn như một lá cờ, dùng dòng nước xoáy để dụ con mồi vào bẫy, một cảnh tượng tuyệt mỹ như những vũ công đại dương...
Hầu hết các nô lệ là tội nhân, tù binh hoặc con cháu đời sau của các nô lệ. Hầu hết đều thuộc tộc Hải Dương, chỉ có một số ít loài hỗn huyết và xác suất tộc Bộ Liệp rất thấp. Giá của nô lệ hỗn huyết cao hơn nô lệ Hải Dương gấp năm lần. Giá của các tộc Bộ Liệp còn cao hơn gấp mười, thậm chí hàng chục lần. Bên cạnh các sạp của những chủ nô giàu có là những người đàn ông khỏe mạnh, đội vương miện đỏ, mang theo đinh ba và lao cá. Họ là "thợ săn nô lệ", chuyên bắt những nô lệ bỏ trốn.
"Haizz, vẫn đắt quá à." Chị Hồng lần lượt xem giá của các nô lệ, than thở: "Bây giờ nguồn nô lệ dồi dào như thế, tại sao giá vẫn cao thế nhỉ?"
"Giá... cao hả?" Phạn Lê kiểm tra lại giá một lần nữa. Nô lệ bình thường chỉ khoảng 300 đến 500 Đức Lạc Phổ, trong khi một bộ sách giáo khoa Ảo thuật có thể đổi được cả tá.
"Đúng vậy, em không biết sao? Ở thời kỳ trước, giá nô lệ từng giảm xuống chỉ còn 4 Đức thôi. Khi đó, những chủ nô sở hữu cả nghìn nô lệ nhiều như nấm sau mưa."
"4 Đức? Thật hay đùa vậy..." Phạn Lê sờ túi tiền, thoáng chốc cảm thấy mình giàu có sánh ngang quốc gia.
"Đó là giai đoạn đặc biệt." Tinh Hải lắc đầu: "Sau chiến tranh, kinh tế suy thoái, lạm phát giảm mạnh, chính phủ và quân đội đều thiếu tiền. Một lượng lớn tù binh và tội phạm tràn vào thị trường. Thậm chí, nhiều gia đình nghèo đói đến mức không có cơm ăn, buộc phải bán con của mình cho các chủ nô. Hơn nữa, giá trị của 1 Đức thời đó và bây giờ cũng khác nhau rất nhiều."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)