Đúng lúc đó, có hai sinh viên khác cũng vừa bước ra khỏi phòng học. Một người trong số họ đưa tay nhéo cằm, vẻ mặt đầy trăn trở nói: “Tô Y đúng là lợi hại thật, vượt mặt bao nhiêu đại pháp sư lỗi lạc để viết lại cả lịch sử, mà cô ấy lại là người trẻ tuổi nhất trong số các bậc thầy cùng thời. Đúng rồi, cô ấy đạt được thành tựu đó năm bao nhiêu tuổi nhỉ?”
“Tớ cũng quên mất rồi...” Người kia ngẫm nghĩ một chút: “Hình như chỉ mới hơn một trăm tuổi thôi? Đối với một học giả mà nói, thì tuổi đó đúng là trẻ măng luôn rồi.”
“249 tuổi.” Phạn Lê đáp ngay lập tức.
“Học thần, cậu nhớ kỹ thật đấy, cảm ơn cậu nhé!”
Phạn Lê cũng hơi ngẩn ra, cô liếc nhìn Dạ Già, không dám thú nhận rằng sau khi dự tiết học của anh ta mà cô bỗng có khả năng nghe qua là không bao giờ quên, những con số đó cứ thế tự nhảy ra trong đầu.
Sau khi hai sinh viên kia đi khuất, Dạ Già quay đầu lại, khoanh tay trước ngực, nhướn mày đầy ẩn ý: “Bộ não của SS có khác, quả nhiên không giống người thường. Nghe một lần là nhớ được ngay.”
Hả? Làm sao anh ta biết mình chỉ mới vừa nghe xong đã nhớ...
Nhưng ngay lúc này, cô chợt nhận ra mình dường như đã kế thừa một năng lực vô cùng đáng gờm.
Phạn Lê nói lảng sang chuyện khác, qua loa vài câu rồi lủi vào một góc. Cô lấy cuốn sổ tay ra, tùy ý viết xuống mấy dãy số dài dằng dặc với hai chữ số sau dấu phẩy, nhìn chằm chằm vài giây rồi khép sổ lại và nhắm mắt tập trung.
Những con số đó hiện lên trong đầu cô rõ mồn một, giống hệt như cuốn từ điển "Ngôn ngữ hải tộc - Tiếng Trung" trước đó. Cô bắt đầu thực hiện các phép cộng trừ đơn giản. Chỉ mất một giây để ra đáp án. Phép nhân và chia có chậm hơn một chút, nhưng quy trình tính toán trong đầu cô vẫn rành mạch, ngăn nắp như đang đặt bút viết trên giấy nháp. Sau khi có kết quả, cô mở sổ ra tính lại bằng tay độ chính xác là 100%.
Đúng lúc này, Tinh Hải cũng bước ra. Cô lại viết một dãy số khác đưa cho anh ấy, nhờ anh ấy tính giúp. Tinh Hải cúi đầu cầm bút tính, tốc độ rất nhanh, vượt xa người bình thường, nhưng ngay khi anh còn đang tính thì Phạn Lê đã nhẩm xong đáp án từ lâu.
Sau khi nói lời cảm ơn, cô chẳng màng đến việc anh ấy định nói gì tiếp theo, cứ thế chạy biến khỏi trường, lao về nhà với tốc độ nhanh nhất có thể.
Cô lục tìm cuốn giáo trình “Kỹ thuật Ảo thuật Sinh mệnh” trên giá sách, lật đại một trang và đọc:
“Thiết kế tàu chiến Quang Hải dựa trên nguyên lý hoạt động của các loài cá. Tuy nhiên, dù là những tàu chiến tiên tiến nhất cũng không thể khắc phục được khó khăn khi giảm tốc lúc chuyển hướng để đạt tới cảnh giới tự nhiên của loài cá. Hơn nữa, bán kính chuyển hướng của loài cá chỉ chiếm 10% đến 30% chiều dài cơ thể (thời đại Sinh mệnh, phân tích xương cá mập Megalodon đã được thuần hóa xem hình 24-a), trong khi tàu chiến cần khoảng cách gấp 5 đến 10 lần chiều dài thân tàu (thời đại Cơ khí, cấu tạo chi tiết của tàu chiến đầu tiên ‘Con tàu Chinh Phục Goni’ xem hình 24-b). Vì vậy, ngành đóng tàu Ảo thuật vẫn chưa thể thay thế hoàn toàn ngành thuần thú truyền thống. Để nghiên cứu ra những con tàu hiệu suất cao và linh hoạt hơn, các nhà Ảo thuật sư cận đại đã đưa ra ba lý luận sau đây...”
Hai sơ đồ phân tích 24-a và 24-b nằm ngay dưới đoạn văn, kèm theo các công thức số liệu và bảng biểu. Phạn Lê không cần dùng tay chạm vào để kích hoạt hình ảnh lập thể, cô chỉ dựa trên các ký hiệu bộ phận sinh học và cơ khí trên bản vẽ, kết hợp với công thức vận tốc khi gặp các loại khí hậu và chướng ngại vật khác nhau cùng tỉ lệ ghi trong văn bản, để tự mô phỏng hình ảnh trong đầu.
Rất nhanh, giống hệt như đang phát một đoạn phim hoạt hình, hình ảnh cá mập Megalodon và ‘Con tàu Chinh Phục Goni’ cùng hành trình chuyển hướng hiện ra sống động trong trí não cô. Thậm chí, cô còn có thể phóng to, thu nhỏ chúng theo tỉ lệ, đặt chúng vào các vùng biển, điều kiện khí hậu và chướng ngại vật khác nhau để tái hiện mọi quỹ đạo chuyển động. Các con số trong công thức cũng biến đổi liên tục, đồng bộ hoàn hảo với hình ảnh đang diễn ra.
Những phần liên quan sâu đến Ảo thuật tạm thời cô chưa hiểu rõ, nên cô lật sang trang khác và đọc tiếp:
“Khái niệm ‘Phân tách đa góc tính cân bằng’ ra đời cách đây 294 triệu năm của thời đại Cơ khí. Sau khi ‘Ý chí Thiên Chiếu thấu hiểu bóng tối’ được hình thành. Nó được đề xuất bởi Tông chủ Kiêm Đặc và được tích hợp vào Thần học Vi Tử. Quan niệm này tương tự lý thuyết Ảo thuật, nhằm duy trì sự cân bằng về hình thức, đồng thời khiến Ảo thuật sinh mệnh duy trì sự mất cân bằng. Ví dụ, vào năm 9984 của thời đại Cơ khí, con tàu vận tải đầu tiên ‘Kẻ phá hủy bóng đêm’ ra đời. Thời đó chưa có tàu hạng nhẹ tiết kiệm năng lượng, nhiên liệu của nó sử dụng là dầu thực vật được tinh luyện từ rong biển và mỡ cá voi qua ma dược. Công thức liên quan được trình bày dưới đây...”
Ý nghĩa ẩn sau những công thức đó, Phạn Lê xem một hồi cũng dần thấu hiểu. Dù vẫn còn nhiều thuật ngữ chuyên môn lạ lẫm, nhưng kỳ diệu thay, ngay khi vừa khép cuốn sách lại, cả đoạn văn lẫn công thức phức tạp đều đã được cô học thuộc lòng không sót một chữ.
Phạn Lê bàng hoàng chớp mắt, đưa tay gõ gõ vào đầu mình, vẫn chưa thể tin nổi vào sự thật vừa khám phá ra...
Cái bộ não này... thật sự quá "khủng khiếp"!
Mặc dù cô không còn chút kiến thức nào của chủ nhân cơ thể trước, nhưng toàn bộ thiên phú trời sinh từ trí nhớ, khả năng phân tích, sức phán đoán, trí tưởng tượng cho đến năng lực suy luận và quan sát... tất cả đều được bảo lưu nguyên vẹn trong cơ thể này!
Cô thử đi thử lại khả năng đọc hiểu của mình thêm vài lần nữa. Hoàn toàn không phải ảo giác. Chẳng qua bấy lâu nay cô lên lớp với tâm thế "vật vờ cho qua ngày", chẳng buồn nghe giảng nên mới không nhận ra điểm đặc biệt này.
Xét ở một góc độ nào đó, Phạn Lê cảm thấy nguyên chủ thực sự có chút ngốc nghếch. Bất kể cô ta có tham vọng gì khi định lên mặt đất, thì với một bộ não bình thường của một con người như cô, e là chẳng bao giờ đạt được mục tiêu đó. Nhưng giờ đây, cô đang sở hữu một bộ óc siêu nhân loại thực thụ.
Sau đó, Phạn Lê bắt đầu lật xem các cuốn giáo trình khác. Vì thiếu kiến thức nền tảng nên phần lớn nội dung cô vẫn chưa hiểu hết, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng đại não mình giống như một cỗ máy vừa được châm đầy dầu, đang vận hành với tốc độ cực cao. Đặc biệt là môn Ảo thuật học, chỉ cần tập trung xem một chút, kiến thức cứ thế thấm vào đầu cô như nước thấm vào miếng bọt biển.
Thế nhưng, chỉ được một lúc sau, cô bắt đầu cảm thấy buồn nôn. Cảm giác này y hệt lúc linh hồn cô mới xuyên không tới đây: đầu óc choáng váng, dạ dày cồn cào như thể có sóng biển gào thét.
Nếu ví bộ não người bình thường như một chiếc điện thoại Nokia màn hình trắng đen có thể dùng liên tục 120 giờ, thì bộ não hiện tại của cô chẳng khác nào một chiếc iPhone đời mới nhất nhưng chỉ còn đúng 5% pin. Công năng tuy mạnh mẽ nhưng cơ thể cô lại không chịu nổi mức tiêu hao năng lượng quá lớn đó. Cô tiếp thu kiến thức càng nhanh thì thời gian cơ thể suy nhược, khó chịu lại càng kéo dài.
Hơn nữa, trí nhớ siêu phàm này dường như chỉ giới hạn trong phạm vi học thuật. Những việc vặt vãnh mà người thường dễ dàng ghi nhớ, như bữa trưa đã ăn món gì, chỉ cần cô chú tâm đọc sách một lúc là sẽ quên sạch sành sanh. Có vẻ như càng nạp nhiều kiến thức, những chi tiết vụn vặt trong cuộc sống lại càng bị xóa sạch, giống như toàn bộ thanh năng lượng của trí nhớ đều đã bị dồn hết vào "ngăn chứa học tập" vậy.
Lúc này, Phạn Lê mới thực sự hiểu thấu cảm giác "lực bất tòng tâm" là như thế nào.
Cho dù là như vậy, cô vẫn cảm thấy vô cùng vui sướng. Thật tốt quá! Có một bộ óc thông minh thế này, chờ đến lúc lên được đất liền thì việc ghi nhớ lộ trình về nhà chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều! Ha ha! Học hành gì tầm này, tìm đường về nhà mới là chân ái của cuộc đời.
Thế nhưng, ngay khi cô đang hân hoan, Phạn Lê lại phải đối mặt với một tình huống vô cùng khó xử đối với một cô nàng đang trong cảnh "viêm màng túi".
Sau một buổi học kết thúc, khi Phạn Lê và Lưu Hương đang thu dọn cặp sách chuẩn bị ra về, thì một chàng trai tộc Cá Voi Sát Thủ bơi tới. Cậu ta ngồi xuống dãy bàn phía trước, hai tay khoanh lại nhìn hai cô: "Chào cậu, Phạn Lê."
"Chào cậu."
"Chúng ta học cùng lớp thảo luận Ảo thuật đấy, chắc cậu không nhớ đâu nhỉ?" Ánh mắt cậu ta rạng rỡ, dáng ngồi tùy ý, chiếc đuôi sọc đen trắng vẫy nhẹ đầy sức sống.
"Tôi nhớ mà."
"Thật sao, cậu có ấn tượng với tôi à? Nói thật nhé, trước đây tôi chẳng chú ý đến cậu lắm, chỉ biết cậu học rất giỏi thôi. Cho đến khi nhìn thấy một diện mạo hoàn toàn mới của cậu tại hôn lễ." Chàng trai tộc Cá Voi Sát Thủ chống cằm, nở nụ cười rạng rỡ, rút từ trong túi ra một thiết bị hình vỏ sò với hàng nút bấm tròn. Cậu ta chạm vào một nút, những luồng điện xanh lam nhạt nhảy múa trên bề mặt: "Cho tôi kết bạn với cậu được không?"
Phạn Lê biết thứ này gọi là máy truyền tin, tương tự như điện thoại trên đất liền. Nhưng nguyên chủ chắc là trước đây nghèo quá đến mức không có nổi thứ đồ này, cô đã lục tung cả nhà cũng chẳng thấy bóng dáng món đồ này đâu.
Đến nước này, Lưu Hương hiểu ngay vấn đề, cô ấy ngượng ngùng đến mức định bơi đi chỗ khác nhưng bị Phạn Lê kéo vạt áo giữ lại dưới gầm bàn. Phạn Lê nháy mắt với cô bạn, rồi quay sang lắc đầu với chàng trai kia: "Tôi không có máy liên lạc."
"Cậu đã là sinh viên rồi mà cậu vẫn chưa có máy liên lạc sao?" Cậu ta vỗ trán với vẻ ngạc nhiên: "Bảo bối của tôi ơi, cậu đáng thương quá đi mất. Không sao, cuối tuần này cậu rảnh không? Đi chơi với tôi đi, tôi mua tặng cho cậu một cái."
"Cuối tuần tôi bận lắm, không rảnh được. Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu, tôi sẽ ghi nhớ lòng tốt này." Nói xong, Phạn Lê đứng dậy, định kéo Lưu Hương chuồn lẹ ra cửa.
"Cậu bạn đó đẹp trai mà, sao cậu không nán lại trò chuyện thêm chút nữa?" Lưu Hương dựng kết giới cách âm rồi nhỏ giọng thì thầm.
Phạn Lê ngơ ngác nói: "Cậu nói cái gì thế? Chẳng phải cậu là người phản đối tớ qua lại với tộc Đi Săn nhất sao?"
"Nếu cậu đã nhất quyết muốn kết bạn với tộc Đi Săn... ừm, thì cậu ta là Cá Voi Sát Thủ thuần chủng đấy, dù sao cũng danh giá hơn đám con lai nhiều."
"Chờ một chút!”
Giọng nói của chàng trai tộc Cá Voi Sát Thủ vang lên từ phía sau. Lưu Hương đành phải tháo lớp chắn kết âm. Cậu ta đuổi theo hai người, chắn trước mặt họ, đưa tay vuốt lại lọn tóc mái bị dòng nước làm rối: "Phạn Lê, nếu cậu không muốn dùng máy liên lạc thì hằng ngày tôi có thể đưa đón cậu đi học không. Tóm lại là, hãy cho tôi một cơ hội làm bạn với cậu, để hiểu thêm về cậu được không?"
Phạn Lê hít một hơi nước biển thật sâu, rồi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn đính hôn của mình, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cậu ta nói: "Tôi... vừa mới hủy hôn ước với vị hôn phu của mình."
"Tôi không chỉ học giỏi đâu, tôi còn biết làm việc nhà, nấu ăn rất ngon nữa. Tôi chỉ muốn mỗi ngày ở nhà nấu cơm chờ chồng về, từ đó sống một đời ngọt ngào ân ái, một đời một kiếp chỉ một người thôi. Cậu bạn này, cậu còn muốn biết thêm gì về tôi nữa không?"
"Không... không có gì... tôi, tôi còn có lớp, ngày mai... mai sẽ liên lạc lại với cậu sau nhé..."
Chỉ nghe thấy một tiếng "vù" một cái, chàng trai tộc Cá Voi Sát Thủ đã biến mất hút sau những làn bọt nước trắng xóa.
Lúc này, một cô gái tộc Cá Mập đi ngang qua, chán nản lên tiếng: "Này học thần, tôi thấy thái độ cậu ta cũng được mà, người ta muốn nghiêm túc làm quen với cậu, sao cậu lại dọa cậu ta chạy mất dép thế?"
"Tôi đâu có dọa cấu ấy đâu, chỉ là nói ra mong muốn về cuộc sống tương lai thôi mà." Phạn Lê nhún vai: "Vậy nên, tôi chân thành khuyên cậu ấy nên nỗ lực theo đuổi mấy cô nàng tộc Cá Voi Sát Thủ."
"Chúng ta đều là sinh viên đại học cả rồi, yêu đương cũng chẳng có gì, sao mà cứ phải nhắm đến chuyện kết hôn?"
"Tôi muốn giữ lần đầu cho người chồng của mình."
"Thế thì cậu đừng có 'giao phối' với cậu ta là được chứ gì."
"Cậu ta cứ tặng đồ cho tôi, mà không yêu cầu gì xảy ra, cậu tin à? Tiền của cậu ta là rơi từ trên trời xuống chắc?"
"Thế thì cậu cứ là chuyện đó với cậu ta đi là xong chuyện mà."
"..."
Có lẽ đây chính là kiểu "lệch pha" trong giao tiếp mà người ta vẫn thường hay nói.
Nhưng với Lưu Hương thì lại khác, cô bạn thì hiểu rồi gật đầu lia lịa, giơ ngón tay cái đầy thán phục đối với Phạn Lê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



