Phạn Lê vểnh vây tai nghe ngóng một lúc lâu, cuối cùng cũng hiểu được ẩn ý của Dạ Già khi nói Tô Thích Gia là một kẻ tộc Đi Săn "khác biệt".
Kim đồng hồ chỉ 6 giờ 27 phút, giảng viên mới thong thả bước vào lớp. Mười bốn sinh viên trong lớp đều thấy ngạc nhiên. Họ gần như nghĩ không có ai đến lớp và định kéo nhau sang phòng học lớn luôn rồi.
Và lần đầu tiên khi nhìn thấy giảng viên, Phạn Lê suýt nữa không nhận ra đó là Dạ Già. Anh ta mặc chiếc áo choàng của giảng viên chính thức, mái tóc dài buộc gọn sau lưng, đeo một chiếc kính một bên, sợi dây chống trượt rủ xuống bờ vai gầy, trông nhã nhặn và đáng tin cậy hơn lần trước rất nhiều. Đàn ông tộc Hải Thần thường có thói quen đeo trang sức, đặc biệt là khuyên tai vì thường kết hợp với tóc dài. Hôm nay, anh ta không còn bộ dạng "lên bờ xuống ruộng" nữa mà xuất hiện với hình ảnh hậu duệ Hải Thần rạng ngời với vây tỏa sáng lấp lánh.
Tuy nhiên, sự quyến rũ của Dạ Già không phải chỉ đơn giản thay đổi tạo hình là che giấu được. Một hành động còn quyến rũ hơn việc đến muộn đang chờ đón phía sau.
Anh ta rút ra một tờ giấy, thanh tao và nhã nhặn đẩy kính mắt: “Bây giờ chúng ta bắt đầu điểm danh.”
Cả lớp muốn ngã ngửa. Thông thường một tiết thảo luận kéo dài một tiếng, nhưng vì sự sắp xếp khó hiểu của Dạ Già là đặt tiết này ngay trước giờ giảng bài chính thức, nên chắc chắn không thể học đủ một tiếng được, ít nhất cũng phải chừa thời gian cho sinh viên di chuyển sang phòng học lớn.
Nhìn lại đồng hồ đi, anh ta đã đi trễ nửa tiết rồi mà vẫn còn đủ can đảm để đứng đó điểm danh á?
Nhưng chiêu trò gây lú của anh ta vẫn chưa dừng lại. Tốc độ điểm danh của anh ta chậm rì rầm, cứ gọi tên một người là phải tán dẫu vài câu, kiểu như nói với nữ sinh rằng "Tên em giống tên bà nội thầy quá", hoặc khen nam sinh "Người đã đẹp trai mà tên cũng soái". Khi gọi đến cái tên “Phạn Lê” và nhận được lời đáp, anh ta búng tay một cái: “Sinh viên này là do tôi đích thân yêu cầu trưởng khoa chuyển sang lớp thảo luận của mình đấy. Những sinh viên giỏi giang thế này, giáo viên nào mà chẳng yêu thích.”
“Nhưng thưa giáo sư Bố Khả, không phải chính thầy là trưởng khoa Lịch sử Ảo thuật sao ạ?” Một sinh viên nhỏ giọng thắc mắc.
“Đúng thế.” Dạ Già mỉm cười.
“Vậy thì…?”
“Thì tôi tự điền một tờ ‘Đơn xin chuyển lớp thảo luận cho sinh viên’, gửi tới văn phòng của chính mình, rồi ký tên ‘Bố Khả Dạ Già’ vào ô người làm đơn ở góc dưới bên phải, sau đó lại ký ‘Bố Khả Dạ Già’ vào ô người phê duyệt bên cạnh là xong thôi mà. Đâu có gì khó?”
“Dạ… không khó ạ…”
Một lúc sau, Dạ Già điểm danh đến tên Tinh Hải. Khi đọc cái tên này lên, anh ta suýt nữa thì phì cười: “Cái tên này nghe khí chất đấy, trao cho cậu còn hợp hơn là trao cho gã đàn ông ở Thánh đô kia.”
“Giáo sư Bố Khả, thầy nói về ngài Tô Thích Gia như vậy, bộ không sợ ngài ấy nổi giận sao ạ?” Một sinh viên phía sau lo lắng hỏi.
“Ồ, các em cứ yên tâm đi. Ngài ấy sẽ không để ý đâu.” Dạ Già xua xua tay: “Ngay cả chiếc đồng hồ đếm ngược cái chết của ngài ấy vẫn còn treo trên tòa nhà cao tầng ở khu thương mại Á Mạch Đề, ngài ấy cũng không bảo người ta đi tháo nó xuống nữa là.”
Á Mạch Đề là thủ phủ của biển Phục Sinh.
“Độc ác như vậy... Nhưng chẳng phải biển Phục Sinh cũng thuộc quyền kiểm soát của phe Thánh Đô sao ạ?”
“Chủ nghĩa phân biệt chủng tộc ở biển Phục Sinh là nghiêm trọng nhất trong toàn bộ Quang Hải. Thậm chí tầng lớp hải tộc cấp thấp ở đó cũng cuồng tín rằng tộc Hải Thần là tối thượng; họ không thể chấp nhận việc bị cai trị bởi một kẻ tộc Đi Săn. Thầy là người tộc Hải Thần mà ở đó còn thấy không thoải mái, các em mà tới đó thì đúng là chịu không nổi đâu, chẳng khác nào địa ngục trần gian. Đừng bao giờ đến biển Phục Sinh làm gì...”
Trong lớp có mười bốn người mà việc điểm danh đã ngốn hết mười lăm phút. Chỉ còn mười tám phút nữa là phải chuyển sang phòng học lớn để nghe giảng, cả lớp đều tò mò không biết Dạ Già sẽ phân bổ quỹ thời gian ít ỏi này như thế nào. Chỉ thấy anh ta lững thững bước lên bục giảng, kẹp tờ danh sách vào sách, hai tay chống lên bàn, nhìn mọi người với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Đến lúc này mọi người mới chợt nhớ ra, anh ta không chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng, mà còn là một học giả có tư tưởng vô cùng sâu sắc. Những cuốn sách anh ta viết cực kỳ thú vị và uyên bác, cho dù phong cách quá khác biệt nên không được chọn làm giáo trình chính thức, nhưng lại là loại sách ngoại khóa được sinh viên yêu thích nhất. Hóa ra, chỉ cần ở trong khuôn viên trường, anh ta không còn là gã đào hoa Dạ Già nữa, mà là giáo sư Bố Khả với khí chất trí tuệ đầy mình.
Như thể đọc thấu tâm tư của đám học trò, ánh mắt uy nghiêm của Dạ Già quét một lượt từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái: “Mười bốn em, vừa vặn lắm. Cảm ơn các em đã đến dự tiết thảo luận của thầy.” Anh ta rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc chạm hình hoa bách hợp ra xem: “Được rồi, hẹn gặp lại ở tiết giảng chính. Giải tán.”
Sau đó, anh ta tháo chiếc kính một bên ra, nháy mắt đầy ẩn ý với Phạn Lê rồi xoay người bơi ra khỏi lớp.
“?” Đây có lẽ là suy nghĩ chung của tất cả sinh viên có mặt tại đó.
Mãi một lúc sau, đám bạn xung quanh mới thốt lên được một câu: “Cái kiểu này, chắc giáo sư Bố Khả định sang tiết giảng chính đi trễ tiếp một tiếng, sau đó đứng điểm danh đủ 300 người rồi cho tan lớp luôn quá...”
Giờ giảng bài Lịch sử Ảo thuật là 7 giờ đúng, không có gì bất ngờ là Dạ Già lại đến muộn. Anh ta cầm một cốc sữa cá voi có hàm lượng chất béo cao tới 50%, thong thả bước vào lớp như đang đi dạo trong vườn nhà mình. Sau khi hút một ngụm sữa, anh ta đặt ly lên bục giảng, lật tờ danh sách điểm danh, mỉm cười nhẹ nhàng với mọi người và bắt đầu phát biểu:
“13,82 tỷ năm trước, Đấng Sáng Thế vung tay một cái, một vụ nổ lớn khiến vũ trụ giãn nở và hạ nhiệt, lúc đó chắc chắn ngài không biết rằng cú nổ ấy đã tạo ra vô số tinh cầu. Từ 5 tỷ năm trước, các vị thần tưới mát vũ trụ đã lần lượt tạo ra Hệ Mặt Trời, Trái Đất và Ether. Khi đó, Chúa tể của Ether chắc chắn không biết rằng với tư cách là đại diện của thời gian và không gian, ngài sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của các vị thần nguyên tố.”
“Cách đây 4,7 tỷ năm trước, những mầm sống đầu tiên xuất hiện trên Trái Đất. Khi đó, những sinh vật không có vách tế bào, chắc chắn không biết rằng, nếu may mắn tiến hóa ra cơ quan thị giác sau 700 triệu năm, chúng sẽ được chứng kiến một cuộc chiến giữa hai vị thần mà mỗi cư dân trong xã hội hiện đại đều khao khát được tận mắt nhìn thấy. Tính hủy diệt và quy mô của trận chiến này là vô tiền khoáng hậu, đến mức mọi cuộc chiến tranh trong suốt 4,7 tỷ năm sau đó so với nó chẳng khác nào là trò chơi đồ hàng của lũ trẻ mẫu giáo. Đó chính là cuộc quyết đấu đầu tiên giữa đại dương và dung nham trên Trái Đất này.”
“Vì vậy, các em hôm nay có thể ngồi đây nghe câu chuyện này, chắc các em đã biết ai là người thắng cuộc rồi. Chúa tể của đại dương chính là vị thần của chúng ta: Thần thâm Lam. Thần Viêm Chủ bị đánh dạt xuống tận đồng bằng vực sâu dưới đáy biển, thi thoảng chỉ còn biết dùng núi lửa phun trào và những cột khói đen để nhắc nhở chúng ta rằng hắn vẫn còn sống. Và kể từ đó, Thần Thâm Lam trở nên bao dung và tĩnh lặng hơn, ngài hóa thân thành bảy vị Thần Thánh của Quang Hải bảo vệ đại dương này.
Học thuyết Ảo thuật cổ cho chúng ta biết, kể từ khi Thần Thâm Lam tạo ra Quân đoàn Lưu Ly, thì Ảo thuật đã thấm sâu trong từng giọt nước của đại dương bao gồm cả máu của chúng ta. Hơn 30 triệu năm trước, ngay cả bảy vị Thần cũng bắt đầu nhận thức hóa. Cùng với sự bùng nổ của Ảo thuật, Quang Hải bước vào thời kỳ hoàng kim rực rỡ. Cũng chính nhờ sự ảnh hưởng vĩ đại đó, nên 10 triệu năm sau, loài cá mập khổng lồ Megalodon tuyệt chủng và sau khi Megalodon vĩnh biệt chúng ta 7 triệu năm, loài cá voi Melville cũng vĩnh viễn biến mất khỏi đại dương, không bao giờ trở lại.
Đến đời thứ 178 của tông tộc Gia Tư, cuộc chiến toàn đại dương cuối cùng cũng bùng nổ, Ảo thuật tiến vào lĩnh vực cơ khí. Khoảng 3 triệu năm trước, con tàu chiến đầu tiên của Quang Hải ‘Con tàu Chinh Phục Goni’ ra đời; trong khi đó ở trên đất liền, nhân loại vẫn chỉ là loài vượn cổ phương Nam trên thảo nguyên châu Phi. Hải tộc chúng ta đã kiêu hãnh suốt 30 triệu năm qua ba thời đại, luôn tự tin rằng mình đã thấu hiểu ma pháp của Thần Thâm Lam, đã nắm giữ những định luật tuyệt đối của Ảo thuật.
Thế nhưng, vào năm 24.480 của kỷ Nguyên Thiêu Đốt, người phụ nữ tên Tô Y đã ra đời. Cô gái này liên tục phát ra những tín hiệu nhiễu loạn, khiến giới học thuật dần nhận ra rằng sự tồn tại của Ảo thuật rất có thể chẳng liên quan gì đến thần thoại, cũng chẳng liên quan gì đến Thần Thâm Lam cả. Cô ấy vẫy tay như một Đấng Sáng Thế, khiến những đền đài đồ sộ mà các đại Pháp sư Ảo thuật dùng cả đời xây dựng bỗng chốc tan thành mây khói. Cô ấy dùng từng kết quả thực nghiệm lạnh lùng và những công thức suy luận để nói với chúng ta rằng: thành tựu nghiên cứu suốt 400 triệu năm của giới Ảo thuật, Ma dược và Tà năng rất có thể chỉ là một trò đùa. Tuổi thọ của vi hạt còn dài hơn cả Chúa tể biển Vô tận, dài hơn đến khoảng 9,02 tỷ năm.”
“Vào năm này, một Đại Ma dược sư đã thoa đầy chất lỏng mực ống với nồng độ 99% lên khắp cơ thể, tự hiến thân vào đàn cá voi sát thủ hoang dã để trở thành một phần của chuỗi thức ăn tự nhiên; một đại Ảo thuật sư khác đã lặn xuống độ sâu 7.835 mét dưới đáy biển, tháo bỏ thuật phòng hộ vực sâu, ngay lập tức bị áp suất nước ép nát, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ những con tôm khe nứt trắng muốt bên dòng suối lạnh. Cái chết của họ đều bắt nguồn từ việc không thể chấp nhận nhưng lại buộc phải chấp nhận hiện thực này.
Vô số cái tên vĩ đại trong sử sách huy hoàng trước đây, giờ đây cũng giống như thất bại của Viêm Chủ, đã trở thành trò cười lớn nhất của đại dương. Họ đã già rồi, không còn nhìn thấy tương lai và giấc mơ của Ảo thuật học nữa. Tuy nhiên, ngôi sao mới sáng chói Vi Tử đã mở ra bình minh, chiếu sáng hoàn toàn khoảng không lịch sử 450 triệu năm của Hải tộc chúng ta.
Đây chính là nội dung học tập chủ yếu của chúng ta trong học kỳ này: Lịch sử Ảo thuật. Hoan nghênh các em đến với tiết học của tôi, tôi là giáo sư giảng dạy môn học này, Bố Khả Dạ Già.”
Những lời này được Dạ Già thốt ra một cách trôi chảy, mạch lạc, không một giây ngập ngừng hay vấp váp. Anh ta không hề biểu lộ sự kích động, cũng chẳng dùng những biểu cảm quá khoa trương, vậy mà lại khiến cả phòng học như chìm đắm trong một khoảng lặng trầm mặc kéo dài.
Mười mấy giây trôi qua, đột nhiên, tiếng vỗ tay vang lên như một tràng tiếng sấm khắp cả lớp.
Phạn Lê tuy nghe chỗ hiểu chỗ không, nhưng lòng cô bỗng trào dâng một cảm giác nhiệt huyết sục sôi đến lạ thường.
Phạn Lê vốn là người "thay lòng đổi dạ" rất nhanh. Sáng nay, cô còn đinh ninh môn học mình mong đợi nhất không phải chuyên ngành mà là ngôn ngữ, nhưng sau khi dự tiết của Dạ Già, thì cô quyết định đây mới là môn học mình yêu thích nhất.
Trùng hợp thay, vừa bơi ra khỏi lớp học cô lại chạm mặt Dạ Già. Cả hai đều sững lại một chút.
Sau đó, Dạ Già chỉ mỉm cười.
"Giáo sư Bố Khả, tiết học của thầy thực sự rất thú vị ạ!" Phạn Lê có chút phấn khích, "Thường ngày thầy hay suy ngẫm lắm đúng không? Em cảm giác nội dung thầy giảng không chỉ đơn thuần là lịch sử, mà còn giao thoa với rất nhiều ngành học khác nữa."
"Em nói đúng rồi đấy. Hiện tại thầy cũng đang trăn trở về một bài luận văn học thuật tâm lý học đây."
"Tâm lý học ạ?"
"Ừm, tiêu đề là: 'Nghiên cứu tâm lý học về nàng tiên nhỏ Phạn Lê'. "
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

