Phạn Lê sững người như hóa đá, Lưu Hương cúi đầu giả vờ chỉnh lại tóc của mình, Phi Tư và Lam Tư thì cùng nhau chia sẻ cuốn sách giáo khoa trên bàn, ra vẻ tập trung cao độ như thể họ đã học suốt hàng giờ... Cuối cùng, chính thiên thần nhỏ Vưu Xán đã phá vỡ bầu không khí kỳ quái này.
“Tinh Hải!” Cậu ta vẫy vẫy tay với Tinh Hải, thấy đối phương ngẩng lên nhìn mình, cậu ta liền nở một nụ cười rạng rỡ: “Xin chào! Thông cảm cho tôi vì không thể lội qua đó bắt tay với cậu được. Vì có vài kẻ cuồng kiểm soát sẽ mắng tôi chắn tầm nhìn của họ mất, nên chúng ta cứ nói chuyện từ xa nhé! Tôi là Vưu Xán, đến từ Trường Trung học Số 1 thành phố Lợi Nhĩ, năm nay 83 tuổi, thích ăn uống và chơi game. Rất vui được làm quen với cậu nha!”
Trong lúc nói những lời này, cậu ta bị đám tộc Đi Săn ở hàng sau lườm nguýt cháy mặt, nhưng cậu ta coi họ như không khí.
“Xin chào, tôi là Tinh Hải, 85 tuổi.”
“Vậy cậu là anh rồi!!” Vưu Xán như một người hâm mộ nhỏ tuổi, nhoài người về phía trước bàn: “Anh Tinh Hải ơi! Em phải nói thật là anh đẹp trai quá đi mất! Nếu em mà có gương mặt như anh thì hồi cấp ba em đã không phải thất tình tận mười bảy lần rồi!”
Lưu Hương “phụt” một cái suýt cười thành tiếng, nhưng lại nhanh như chớp chuyển nó thành một tiếng hắng giọng. Nhờ sự khuấy động của Vưu Xán mà bầu không khí đã dịu đi rất nhiều.
Giáo sư giảng dạy môn Ảo thuật là một người đàn ông trung niên mập mạp thuộc tộc Kỳ, phong cách giảng dạy rất quy củ, tuy nhiên nghe nói năm ngoái ông ấy đã công bố tới 17 bài luận văn trên các tạp chí hải vực, đúng nghĩa là một kẻ cuồng học thuật chính hiệu.
Dựa trên kinh nghiệm quan sát giáo viên bấy lâu nay, Phạn Lê biết kiểu thầy giáo truyền thống này thường có một ưu điểm: không thích tương tác với sinh viên. Nghe ông ấy thao thao bất tuyệt những lời giới thiệu và lý thuyết nhập môn như hát ru, Phạn Lê vui vẻ nằm gục xuống bàn, chuẩn bị đánh một giấc thật ngon lành.
Nào ngờ trong cơn mơ màng, cô thoáng nghe thấy giáo sư nói một câu: “Được rồi, tiếp theo có một câu hỏi khá thú vị, xin mời sinh viên có thành tích tốt nhất học viện chúng ta trả lời thử nhé.”
Sống lưng Phạn Lê bỗng nhiên lạnh toát, một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Phạn Lê.” Giáo sư dừng lại một chút rồi gọi tiếp: “Phạn Lê có đây không?”
Lưu Hương huých nhẹ tay cô: “Lê Tử mau dậy đi, lần này cậu không thể ngủ tiếp được đâu...”
Không chỉ Lưu Hương mà tất cả mọi người xung quanh đều quay lại nhìn cô, bao gồm cả những người bạn mới. Phen này đúng là "chết đứng" thật rồi. Trả lời không được thì mất mặt là một chuyện, nhưng nếu để người ta hoài nghi về năng lực, từ đó đào sâu vào quá khứ và điều tra thân phận của cô thì mới là vấn đề nghiêm trọng.
Trường đại học Lạc Á không thiếu những tiền lệ về việc sinh viên vi phạm cấm thuật. Nếu để lộ quá nhiều sơ hở, cảnh sát nhất định sẽ thẩm vấn cô gắt gao. Thế nhưng cứ đối đầu với giáo viên thì cũng chẳng có kết cục gì tốt đẹp cho cam.
Phạn Lê cắn chặt môi, đứng dậy: “Dạ, em có mặt.”
Cả phòng học đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cô.
“Rất tốt.” Lúc này, giáo sư nhìn quanh chỗ cô ngồi, nhận ra bên cạnh cô chỉ có tộc Hải Dương và loài hỗn huyết bèn nói tiếp: “Chúng tôi luôn khuyến khích sinh viên chung sống hòa bình, không nên vì khác biệt chủng tộc mà chia bè kéo cánh. Có như vậy sau khi tốt nghiệp, các em mới có thể hợp tác tốt hơn, đóng góp nhiều hơn cho Quang Hải. Vậy Phạn Lê, là một người tộc Hải Dương, chắc hẳn em cũng có hiểu biết về sự chênh lệch giữa tộc em và tộc Đi Săn, đúng không?”
“Vâng, em cũng chỉ biết sơ sơ thôi ạ.”
“Vậy thì xoay quanh chủ đề Ảo thuật học, hãy phân tích cho cả lớp thấy...” Giáo sư liếc nhìn Tinh Hải đang ngồi cạnh cô: “Phân tích ưu thế bẩm sinh của tộc Cá mập, đặc biệt là về lĩnh vực Ảo thuật.”
Nhìn 300 sinh viên cùng trố mắt nhìn mình, phòng học im phăng phắc như phòng thẩm vấn, Phạn Lê nghe thấy tiếng tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực. Xong rồi, tiêu đời thật rồi...
Nhưng bỗng nhiên, trong đầu cô hiện lên một khối lượng thông tin khổng lồ.
“Cơ bắp của tộc Cá Mập chiếm hơn 80% trọng lượng cơ thể..” Nói đến đây, cô dừng lại một giây rồi tiếp tục: “Tốc độ rút ngắn có thể đạt 20.92 mét mỗi giây, lực của một bàn tay là 1.2 tấn, mật độ xương cao gấp bốn lần chúng ta. Tiềm năng Ảo thuật trung bình của những cá thể ưu tú trong tộc Cá Mập là 24.834, có thể phát triển đến cấp SS, chỉ đứng sau cấp 3S của tộc Hải Thần.”
“Rất chính xác! Em trả lời rất tốt!” Giáo sư giơ ngón tay cái lên khen thưởng.
Cả lớp cũng đồng loạt quay lại, ánh mắt lộ rõ vẻ khâm phục.
Trong tình huống bình thường, việc sinh viên đọc được số liệu chính xác như vậy đã là ưu tú, nhưng vì người trả lời là "Nữ thần SS" Phạn Lê, nên đáp án này bỗng chốc trở nên cực kỳ thông thái và uy tín.
Phạn Lê ngồi xuống, tim vẫn đập loạn nhịp vì căng thẳng.
“Này, sao giáo sư không hỏi tớ câu này nhỉ! Rõ ràng tớ cũng trả lời được mà!” Vưu Xán ấm ức đầy tội nghiệp rồi lại tươi tỉnh nói: “Nhưng mà...thật tốt quá! Hóa ra tớ và nữ thần lại có cùng suy nghĩ đấy!”
Lam Tư vỗ vai cậu ta, nói: “Cậu nghĩ ra được thì Phạn Lê tất nhiên phải nghĩ ra rồi. Tớ xem qua luận văn của cậu ấy rồi, khoảng cách giữa chúng ta và cậu ấy... chắc phải chừng này này.” Nói rồi, Cậu ta giơ một tay lên thật cao, tay còn lại cúi xuống sát mặt đất để minh họa.
Lúc này Phạn Lê mới thực sự hoang mang. Cô cảm thấy việc rập khuôn y hệt đáp án của Vưu Xán là không ổn, nên giây phút khựng lại đó thực chất là để cân nhắc xem có nên thay đổi cách diễn đạt hay không. Chẳng thể ngờ nổi, chỉ trong chưa đầy một tích tắc, não bộ cô đã tự động hoàn thành phép quy đổi từ "100 mét trong 4.78 giây" thành " 20.92 mét mỗi giây".
Hồi còn ở trên đất liền, thành tích của cô vốn không tệ, nhưng trí nhớ và khả năng tính nhẩm chưa bao giờ đạt đến mức thượng thừa như thế này. Trước đây cô chỉ đơn thuần là phản xạ nhanh, tập trung tốt và tư duy logic, cộng thêm sự chăm chỉ bền bỉ mới có được kết quả tương ứng mà thôi.
Nhưng ký ức này là sao đây...
Khi cô còn đang ngạc nhiên mừng rỡ thì chợt nghe Vưu Xán uể oải than vãn: “Tối nay các cậu định ăn gì vậy? Món canh ở căng tin buổi trưa làm tớ buồn nôn chết đi được. Giờ cổ họng vẫn còn thấy chua loét đây này.”
Canh trưa ở căn tin ư?
Phạn Lê nhớ chắc chắn là buổi trưa mình có uống canh và mùi vị của nó quả thực cũng chẳng ra sao. Thế nhưng, dù cô có nỗ lực hồi tưởng thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể nhớ nổi mình đã uống loại canh gì.
Phi Tư gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, món canh trứng cá chuồn với rong biển... món canh tớ ghét nhất trần đời đó! Đã vậy họ còn đóng gói rất cẩu thả, tí nữa thì chảy hết ra nước biển, nhìn kinh khủng khiếp luôn ấy.”
À, đúng rồi, buổi trưa cô đã uống canh trứng cá chuồn với rong biển.
Được rồi, xem ra cái gọi là "trí nhớ thăng cấp" chỉ là ảo giác thôi. Chắc là lúc nãy đại não cô đột nhiên "chập mạch" nên mới nhanh nhạy bất thường như vậy...
Ngồi trong lớp cùng với Tinh Hải thì còn tạm được, dù sao cũng có Vưu Xán làm "trạm điều hòa không khí", trông cứ như Tinh Hải đang nhập hội chơi chung với cả nhóm. Nhưng tan học rồi mà còn đi riêng với nhau thì sẽ cực kỳ ngượng ngùng.
Ngay khi giáo viên vừa tuyên bố tan học, học sinh cả lớp lần lượt đứng dậy. Phạn Lê lấy cớ có việc gấp, lập tức bơi về phía trước, vòng qua chỗ Tinh Hải để hướng về phía cửa sau phòng học.
Nhưng thật không may, trên đường đi cô lại bị Lệ Na và một nhóm nữ sinh tộc Đi Săn chặn đường và bị ép vào góc tường một lần nữa.
“Được rồi. Chúng ta đều là người lớn, không nên làm lãng phí thời gian của nhau nữa nhỉ?” Lệ Na khoanh tay trước ngực, hất hàm ra hiệu cho cô: “Phạn Lê, câu trả lời của cô là gì?”
Trước áp lực từ nhiều người xung quanh, Phạn Lê vẫn giữ bình tĩnh, đưa ra câu trả lời mà cô đã chuẩn bị từ trước: “Tôi có thể nhường vị trí đứng đầu cho cô. Nhưng tôi không thể đảm bảo sẽ giúp các cô đạt được điểm SS.”
“Tại sao?” Lệ Na nhíu mày.
“Bởi vì chính tôi cũng không chắc mình có thể đạt được hay không. Chỉ có thể nói là sẽ cố gắng hết sức thôi.”
Lệ Na khẽ cười một tiếng: “Phạn Lê, cô khiêm tốn quá rồi đấy. Cô có biết viện trưởng miêu tả cô thế nào không? Nếu có mức 3S, tôi tin chắc ông ấy cũng chẳng tiếc mà trao cho cô đâu. Tuy nhiên, nếu cô có thực lực đỗ SS thì chẳng có lý do gì lại cố tình thi trượt cả. Câu trả lời này khá hợp lý, tôi chấp nhận. Được rồi, từ tiết sau cô có thể ngồi cạnh nhóm ‘Hội nữ thần san hô đen’ của chúng tôi.”
“Còn một chuyện nữa...”
“Nói đi.”
“Tôi không thể giúp các cô trong mọi tiết học được. Tôi sợ giáo viên sẽ phát hiện ra điều bất thường, và cũng sợ cuối cùng sẽ gây ảnh hưởng xấu đến các cô. Vì vậy, việc ngồi cạnh các cô có lẽ cũng không cần thiết.”
“Chuyện này...” Lệ Na trầm ngâm một lát: “Chúng ta sẽ bàn sau.”
Sau khi nhóm Lệ Na rời đi, Phạn Lê mới thở phào nhẹ nhõm, bơi về một góc ít người hơn.
Buổi học ngôn ngữ Hải tộc sáng hôm sau thú vị hơn nhiều so với những gì Phạn Lê tưởng tượng.
“Ngôn ngữ Liên bang” là ngôn ngữ chính thức của Quang Hải, nên thông thường cái gọi là “tiếng Hải tộc” chính là tiếng Liên bang. Tuy nhiên, vì Quang Hải quá rộng lớn nên rất khó để phổ cập ngôn ngữ này đến mọi ngóc ngách. Ở nhiều thị trấn hay bộ lạc hẻo lánh, cư dân vẫn sử dụng ngôn ngữ riêng của họ, giọng điệu không chuẩn, thậm chí coi tiếng Liên bang như một ngoại ngữ để học.
Lớp học không chỉ có sinh viên các khoa khác mà còn có cả những học viên từ ngoài trường tự túc kinh phí đến học, trong đó tộc Hải Dương chiếm hơn bảy mươi phần trăm. Các học viên ngoài trường đều nhìn sinh viên bản xứ của đại học Lạc Á với ánh mắt ngưỡng mộ, nên thái độ vì thế rất thân thiện, đôi bên tương tác hòa hợp. Phải đến một nửa thời gian tiết học là dành cho sinh viên và giáo viên giao lưu văn hóa, vô cùng náo nhiệt.
Nhờ bầu không khí học tập tốt, nên nội dung không quá khó, cộng thêm sự hỗ trợ từ cuốn từ điển ý thức, Phạn Lê cảm thấy mình chắc chắn sẽ đạt điểm cao môn này. Tất nhiên, cô không hy vọng mình sẽ ở lại đây cho đến ngày thi cử.
Ngày hôm đó, trong trường vẫn có cảnh sát đi qua lại. Phạn Lê cúi đầu đi ngang qua họ, không bị ai gọi lại thẩm vấn thêm lần nào nữa.
Đêm xảy ra vụ án, cô cứ ngỡ mình đã "xong đời" rồi, không ngờ lại may mắn trở thành "cá lọt lưới". Chính vì Lưu Hương tố giác đàn anh Rong Biển mà phần thẩm vấn của cô cũng được gộp chung vào đó luôn, không ai tách riêng cô ra để tra hỏi kỹ càng.
Cảnh sát cũng yêu cầu các giáo viên tham gia hôn lễ phối hợp điều tra. Phạn Lê không biết cô Ngân Bối Nhĩ có nhắc đến mình hay không, nhưng sau khi hỏi hết lượt các giáo viên, cũng không có ai đến tìm cô.
Liệu xem như cô đã thoát được một kiếp rồi sao....
Tuy nhiên, trước khi hung thủ thật sự bị bắt, lòng Phạn Lê vẫn luôn cảm thấy bất an.
Vào đúng 6 giờ là sẽ có một buổi thảo luận về lịch sử Ảo thuật, và một tiếng sau đó mới đến giờ giảng dạy lý thuyết Ảo thuật. Việc sắp xếp hội thảo trước khi diễn thuyết đã là phô trương, mà việc trợ giảng hướng dẫn thảo luận vắng mặt lại càng khiến mọi chuyện trở nên kỳ lạ hơn.
Thật trùng hợp thay, Phạn Lê và Tinh Hải lại cùng chung lớp thảo luận này. Cả hai ngồi cùng một hàng, cách nhau một lối đi nhỏ, thỉnh thoảng lại trò chuyện bâng quơ vài câu. Trong lớp có một vài sinh viên khoa Lịch sử chọn học thêm môn Lịch sử Ảo thuật, họ ngồi ngay phía sau Phạn Lê và Tinh Hải, đang hào hứng bàn luận về những tin tức thời sự chính trị nóng hổi:
“Gần đây Nhà Độc Tài đại nhân đang dùng biển Lâm Đông để gây sức ép lên biển Phong Bạo. Đúng là phong cách quen thuộc như mọi khi của ngài ấy.”
“Cậu nghĩ cuối cùng phe nào sẽ giành chiến thắng?”
“Chuyện đó còn phải hỏi sao? Tất nhiên là Nhà Độc Tài rồi. Thánh Jergana kia dù sao cũng là nơi kế thừa lõi năng lượng Ảo thuật của Chúa tể đại dương vô tận, là thành phố thần kỳ của toàn Quang Hải này. Thực tế, ngay cả khi bảy vùng biển có hợp lực lại chống đối Thánh đô thì cũng chưa chắc đã thắng nổi.”
Hai ngày qua, từ lượng tin tức khổng lồ thu thập được, Phạn Lê dần hiểu ra Quang Hải đang chia làm hai phe phái đối lập: phe " Đảng Thánh Đô " lấy chính phủ của Tô Thích Gia tại Thánh Jergana kia làm trung tâm và " Đảng Phong Bạo" xoay quanh tông tộc Gia tư ở vùng biển Phong Bạo. Hai phe này là quan hệ một mất một còn. Biển Hồng Nguyệt vốn là phe trung lập ba phải, nhưng sau khi bị Tô Thích Gia đánh cho một trận tơi tả thì chỉ còn nước ngả hẳn về phía Thánh đô.
Quê hương của nguyên chủ là ở biển Phong Bạo, nơi được xem là đại bản doanh chống đối Tô Thích Gia. Cô chắc chắn không ngờ được rằng, sau khi mình lặn lội ngàn dặm tới biển Hồng Nguyệt học tập, thì chỉ trong chớp mắt biển Hồng Nguyệt đã "đổi màu" theo phe địch.
Hai người phía sau vẫn tiếp tục rôm rả:
“Nhưng mà, liệu Đại Thần Sử có để yên cho ngài ấy làm suy yếu quyền lực của tộc Hải Thần như thế không?”
“Đại Thần Sử giờ đã khác xưa rồi, hầu như chỉ xuất hiện trong mấy nghi lễ tôn giáo thôi. Hiện tại ở Thánh Jergana kia, chính phủ của Nhà Độc Tài mới là kẻ một tay che trời.”
“Nói thật, tớ tuy chẳng mấy thiện cảm với tộc Hải Thần, nhưng họ cũng chỉ có hai cái tật xấu là thanh cao quá mức và cổ hủ thôi. Dưới sự cai trị của họ, chính trị lúc nào cũng ổn định. Trong suốt hơn bốn trăm triệu năm lịch sử, chưa từng có một kẻ thuộc tộc Đi Săn nào lên nắm quyền tối cao cả. Cậu biết đấy, ngài Độc tài còn không phải là một người tộc Đi Săn bình thường…”
“Ý cậu muốn nói đến ngài ấy là kẻ sở hữu 17 loại thụ thể ánh sáng, tốc độ di chuyển nhanh đến mức gây ra tiếng nổ, thị lực có thể nhìn thấy cả tia tử ngoại và ánh sáng phân cực sao? Hay là khả năng định vị vượt xa cá mập, khả năng kháng nhiệt vượt qua ếch cây, kỹ năng biến sắc gần bằng bạch tuộc mô phỏng, khả năng tàng hình gần như tộc Thâm Uyên và một bộ mã gene DNA đủ để bù đắp mọi khiếm khuyết của tộc Cá Mập và tộc Cá Voi Sát Thủ đúng không?”
“Nói thật, tớ không biết ngài ấy là gì nữa, cảm giác không chân thực chút nào.”
“Cơ thể ngài ấy là một kiệt tác nghệ thuật siêu phàm của tự nhiên! Ngầu bá cháy luôn ấy chứ!”
“Tự nhiên cái gì mà tự nhiên, đây là được tạo ra bởi chúa tể Ether. Một cổ máy thử nghiệm giết người”
“Đừng nói với thái độ đầy ác ý như vậy chứ. Chẳng phải là tạo ra để bảo vệ Quang Hải sao?”
“Tớ hỏi cậu nhé, cậu nghĩ một kẻ mang những đặc điểm DNA đó lại không có tập tính và hành vi tương ứng sao? Cậu đã thấy con báo Châu Mỹ nào ăn cỏ chưa? Thấy loài cá ngựa nào thực hiện chế độ đa thê chưa? Có con cá voi sát thủ nào không ăn thịt anh chị em mình ngay từ trong bụng mẹ không? Có sinh vật nào đầy răng nhọn mà thấy thứ gì mới lại không thử cắn nát ra không?”
“Trời ạ, cậu nghĩ nhiều quá rồi…”
“Với đặc điểm DNA như Nhà Độc tài đại nhân, dù chỉ là một con non trí tuệ thấp, nó cũng sẽ trở thành một kẻ săn mồi hung dữ, huống chi là một sinh vật trí tuệ cao!”
“Thì bởi vậy ngài ấy mới trở thành Nhà Độc Tài của chúng ta.”
“Không phải như vậy đâu, không phải. Ngài ấy cần phải có lòng trắc ẩn, không thể cứ liên tục phát động chiến tranh như thế được. Một khi đã san bằng tất cả, bị nhốt trong cái lồng sắt mang tên hòa bình, cậu nghĩ ngài ấy có chịu ngồi yên không?”
“Thư giãn đi nào. Nhà Độc Tài đại nhân không xấu như cậu nghĩ đâu, ngài ấy đối xử với Công chúa Phong Tấn rất có tình có nghĩa mà. Ngài ấy là tộc Đi Săn nhưng vẫn luôn độc thân đó thôi. Hải tộc chúng ta sẽ không bị điều khiển bởi gen đâu, ngoài bản năng ra chúng ta còn có trí tuệ nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



