Buổi sáng ngày Thánh Đề có tiết giảng về Ảo thuật học, Phạn Lê gặp lại đôi tình nhân "Song Tư" mà cô quen ở lớp Ảo thuật sinh mệnh. Họ nhiệt tình dẫn cô vào phòng học, chọn một góc ở hàng ghế đầu để ngồi xuống. Vị trí này vừa không bị đám tộc Đi Săn hay Hải Thần để mắt tới, lại có thể nghe rõ lời giảng của giáo sư, một sự lựa chọn đầy bản năng sinh tồn.
Cặp đôi này đều đến từ quận khác biển Hồng Nguyệt, nữ tên Phi Tư, nam tên là Lam Tư. Thoạt nghe tưởng như anh em nhưng thực chất họ là thanh mai trúc mã, bên nhau từ thời trung học. Nhờ thành tích luôn đứng nhất, nhì khối nên dù đi học xa thì họ vẫn có thể tiếp tục làm "cặp bài trùng" không rời nửa bước.
Dựa theo thói quen cũ, trước khi vào tiết học Phạn Lê ngáp dài một cái rồi uể oải gục xuống bàn.
"Đúng là học thần có khác, xảy ra chuyện lớn như vậy mà vẫn ngủ mà thi được SS." Phi Tư mở tờ Thần Báo biển Hồng Nguyệt ra, nhìn chân dung xinh đẹp của Tiểu thư Bong Bóng trên báo mà thở dài: "Em đã biết chuyện của cô ta và Bố Khả Nghịch kiểu gì cũng thành bi kịch mà. Tộc Hải Thần và tộc Hải Dương nghe thì giống nhau nhưng thực chất chẳng cùng giống loài, bọn họ vốn không nên kết hôn. Họ cưới nhau chẳng qua là vì tiên sinh Bố Khả Nghịch lấy cái cớ từng được ba chị ta cứu mạng để đánh bóng tên tuổi, cố tình tạo ra một quân hàm hão huyền mới cưới được chị ta. Hơn nữa, dù chị ta không chết thì gả vào đó cũng chẳng bao giờ có được huy chương 'Tiên Hoa Nhãn' của tông tộc Bố Khả đâu. Chẳng hiểu nổi chị ta ham hố cái gì?"
“Anh không rành quy củ của hậu duệ Hải Thần cho lắm.” Lam Tư nhíu mày nói: “Thế nhưng, tại sao Lệ Na lại có huy chương của tông tộc Áo Đạt vậy?”
“Bởi vì năm nay, mẹ của Lệ Na đã chính thức thăng chức thành Đại quản gia của tông chủ Áo Đạt. Từ xưa đến nay, hiếm có tông chủ thánh hải nào lại mời người tộc Đi Săn làm quản gia, vì chức danh này có tư cách đeo huy chương tông tộc. Hiện giờ gia đình Lệ Na quyền khuynh biển Tinh Thần. Cho dù là Lâm Cách Thị, thị trưởng của thành phố cũng phải nể mặt mẹ cô ta vài phần. Đã vậy cô ta còn đang thân thiết với Khải Mặc, trong trường này đúng là chẳng coi ai ra gì…”
Trong hai ngày qua, Phạn Lê đã tìm hiểu từ nhiều nguồn rằng Quang Hải được tạo nên bởi Thánh đô và bảy liên bang hải vực tự trị. Dù là ở Thánh Jergana hay bảy hải vực, nơi nào cũng có hệ thống chính trị và tín ngưỡng tôn giáo tương đối hoàn chỉnh. Hai lĩnh vực này thường xuyên đan xen, tác động, hợp tác hoặc kiềm chế lẫn nhau.
Lãnh tụ chính trị tối cao của toàn bộ Quang Hải được gọi là “Nhà Độc Tài”, còn lãnh tụ tôn giáo tối cao được gọi là “Đại Thần Sử”, nơi cả hai ở là tại Thánh Jergana. Lãnh tụ chính trị tối cao của chính phủ bảy hải vực gọi là “Nhà chấp chính hải vực”, còn thủ lĩnh tinh thần tôn giáo được gọi là “Tông Chủ”.
Khải Mặc là con trai của Đại quân giáo thuộc quân đoàn Lưu Ly, lại là cháu ngoại của Phó chấp chính quan biển Hồng Nguyệt, nên ở trường cũng vô cùng hống hách. Dạo gần đây, cứ hễ mà cô thấy hội con ông cháu cha này là Phạn Lê lại chủ động tránh mặt từ rất xa.
Thế nhưng, điều khiến cô lo âu thấp thỏm nhất vẫn là sự tận tụy tra hỏi của cảnh sát. Mỗi khi thấy bóng dáng cảnh sát tuần tra trong trường, hay vô tình nghe thấy bất cứ điều gì liên quan đến Tiểu thư Bong Bóng, thì tim cô lại “lộp bộp” một chút. Cô phải không ngừng tự trấn an mình: Không được cuống, không được cuống, phải bình tĩnh lại. Ở thế giới này chỉ có mình mới giúp được mình, nếu chính mình cũng mất kiểm soát thì hỏng bét…
Vì thế, cô cố gắng giữ mình kín tiếng hết mức có thể, tiếp tục sống những ngày tháng vật vờ như trước kia. Chẳng hạn như lúc này, dù đầu óc đang tỉnh táo vô cùng, nhưng cô vẫn gục mặt xuống bàn vờ như đang ngủ say.
Bỗng nhiên, một giọng nói đầy phấn khích vang lên, khiến cô giật mình đến mức bật dậy ngay tức khắc.
“Woa, các người lại ôm được đùi của nữ thần SS này à!!”
Chàng trai vừa thốt lên có mái tóc ngắn màu da cam, cả vây tai và đuôi cũng lấy sắc cam làm chủ đạo, điểm xuyết những sọc ngang màu trắng. Ngoại hình này khiến cậu ta trông cực kỳ nóng, đến cả nước biển dường như cũng chẳng thể làm hạ hỏa được cái sự hăng hái ấy. Cậu ta sán lại gần, chìa tay về phía Phạn Lê: “Xin chào nữ thần, tớ là Vưu Xán. Cậu cứ hiểu tên tớ là ‘đặc biệt xán lạn’ nhé, ha ha ha ha!”
Phạn Lê bắt tay với Vưu Xán, vốn định đong đưa trên dưới, nhưng lại phát hiện cách bắt tay của cậu ta là lắc sang hai bên, y hệt cái cách đuôi cá vẫy qua vẫy lại vậy.
Vây tai của cậu ta tròn trịa, hoa văn trên đuôi cá và đôi mắt cũng to tròn nốt, lúc nói chuyện thì lúc nào cũng tỏ vẻ phấn khích: “Nữ thần, cậu thích ăn loại tôm nào nhất? Đã ăn thử sam Bồ Đề chưa?”
“À... tớ không thích ăn mấy thứ vỏ cứng cho lắm.”
Phạn Lê lắc đầu, lại ngáp dài một cái định gục xuống bàn nhưng Vưu Xán có vẻ không muốn buông tha cho cô. Cậu ta ngồi xuống, chống hai má, đôi mắt sáng rực lấp lánh: “Vậy còn cá khoai nấu đậu phụ thì sao? Da loại này mềm lắm đó!”
“Không, không có...”
“Vậy có ăn cá thu đao ướp giấm không?”
“Thôi nào Vưu Xán.” Phạn Lê còn chưa thấy phiền thì Phi Tư ngồi cạnh đã sắp chịu hết nổi: “Hiện tại toàn Quang Hải này ai chẳng biết cậu là cái đồ ham ăn. Cậu im lặng một chút để chuẩn bị vào học không hả?”
“Thì đã vào tiết đâu...” Vưu Xán tủi thân đáp.
“Mỗi ngày cậu nghiên cứu ăn uống cho lắm vào, sao cậu vẫn gầy nhom như con cá hố thế kia. Hay là nếm thử thịt cá mập xem? Biết đâu lại đại bổ đấy.” Lam Tư cười nói.
Vưu Xán không nhận ra ý trêu chọc của anh ta, ngược lại còn nghiêm túc nói: “Cái này không được, cá mập không thể ăn được đâu.”
“Làm sao cậu biết được thịt cá mập ăn có ngon không chứ.”
“Cho dù các cậu không nghiên cứu sinh vật học thì cũng thấy nhiều người tộc Ca Mập rồi đấy thôi. Tộc Cá Mập thực sự rất đáng sợ, tỉ lệ cơ bắp từ 80% trở lên, bơi trăm mét trung bình chỉ mất 4.78 giây, lực tay lên tới 1.2 tấn - một tay thôi nhé, một tay đấy! Mật độ xương gấp bốn lần tộc Hải Dương chúng ta! Hạn mức ảo thuật của cá mập trắng là cấp SS, giá trị trung bình đạt 24,834, chỉ đứng sau cấp SSS của tộc Hải Thần thôi, họ chính là những chuyên gia ảo thuật chí tôn trong các tộc đi săn! Nó có nghĩa là cái gì? Đó là một kẻ trang bị bảy món bạo kích, cộng thêm bảy món thể chất, bảy món sát thương, lại thêm bảy đôi giày tốc độ; một loại ‘bao cát’ vừa thuần bạo kích, vừa thuần sát thương lại còn né tránh cực cao! Suy ngược ra thì thịt cá mập chắc chắn là dai nhách nhai không nổi, không thể ăn được đâu...”
Nói đến đây, Vưu Xán đột nhiên khựng lại như thể bị ai đó ấn nút ngắt nguồn điện. Sau đó, trông cậu ta như thể hồn lìa khỏi xác, khẽ thốt lên một tiếng đầy tôn kính: “Thần linh ơi... Hải Dương chi chủ hiển linh...”
Phạn Lê đang tò mò không biết cậu ta nhìn thấy cái gì, thì bỗng cảm thấy có người vỗ nhẹ vào vai mình. Quay đầu lại, cô thấy Lưu Hương đã ngồi xuống bên cạnh từ lúc nào.
Mái tóc nâu như thác nước rũ xuống hai má, khẽ bồng bềnh trong làn nước biển. Lưu Hương có chút thiếu kiên nhẫn vén tóc ra sau vành tai, lôi sách giáo khoa từ trong cặp ra rồi mới chào hỏi ba người bạn mới của Phạn Lê.
Vưu Xán ngồi xa Lưu Hương nhất. Bởi vậy, khi cô ấy chào hỏi, cậu ta phải nhoài nửa thân mình lên bàn, vươn tay ra bắt như thể sợ cô ấy đứng lên sẽ mệt vậy. Hành động này khiến cậu ta bị một tên thuộc tộc Đi Săn ở hàng ghế sau mắng chửi: "Thằng nhóc cá hề kia, cút xuống ngay, tiếng tim đập của mày ồn chết đi được!". Nhưng Vưu Xán không tức giận chút nào: "Thật xin lỗi nhé, tại sinh mệnh lực của tôi tràn trề quá làm phiền anh à. Có muốn nếm thử không? Một con cá hề phát dục cường tráng đấy!". Cá hề hay còn gọi là cá hải quỷ, có quan hệ cộng sinh với hải quỳ. Và chủng tộc Hải Quỳ chính là chủng tộc của Vưu Xán.
Đúng lúc này, Phạn Lê nhìn thấy Tinh Hải xuất hiện ở cửa phòng học. Anh ấy đi vào, tùy tiện nhìn lướt qua một lượt rồi chạm phải ánh mắt cô.
Ngày hôm trước đều là môn tự chọn, nên cả ngày cô không hề gặp lại Tinh Hải. Hai ngày nay xảy ra biết bao nhiêu chuyện lớn, hiện tại nhìn thấy anh ấy, quả thực có một loại cảm giác của cô gái nhìn thấy bạn trai mình sau khi bị bắt nạt, vô cùng xúc động. Cô đứng bật dậy, vẫy vẫy tay với anh ấy: "Tinh Hải!". Sau đó cô chỉ chỉ vào chỗ trống bên cạnh Lưu Hương, ý bảo anh ấy nơi này vẫn còn trống một chỗ.
Vưu Xán, Lam Tư, Phi Tư, Lưu Hương và còn có đám học sinh xung quanh cũng đều đồng loạt nhìn theo hướng đó.
Thế nhưng, khi Tinh Hải bơi vào trong, thì cô mới phát hiện anh ấy không chỉ có một mình. Lệ Na, Khải Mặc, Hãn công chúa cùng một đám tộc Đi Săn đều ở ngay phía sau anh ấy. Bọn họ tìm được vị trí cố định ở hàng phía trước rồi ngồi xuống.
Tinh Hải nhìn thoáng qua Phạn Lê một cái, rồi cũng ngồi xuống cùng nhóm người kia.
Nếu loài chim có thể sinh tồn dưới biển, thì ngay lúc này, chắc chắn trên đầu Phạn Lê đang có một con quạ đen kêu "quạ quạ quạ" vừa bay ngang qua.
"Cậu làm cái gì thế?" Lưu Hương dùng hai tay che lấy mặt, còn thấy xấu hổ hơn cả chính Phạn Lê. Cô ấy không muốn bị đám học sinh xung quanh nhìn ngó hay bàn tán chút nào.
Phi Tư cười gượng một tiếng, dùng thuật cách âm cho cả năm người để xoa dịu bầu không khí: "Hoàn cảnh sinh hoạt ở quê Phạn Lê tương đối đơn giản, chắc không có nhiều tộc Đi Săn nên mới thế. Chuyện này cũng bình thường thôi."
Lam Tư cũng nhanh chóng hòa giải: "Không có việc gì, không có việc gì, cậu ấy chỉ đang tỏ lòng hiếu khách thôi. Đối phương ngạo mạn như vậy không phải lỗi của cậu ấy. Phạn Lê này, tớ không biết ở Lạc Á thế nào, chứ ở trường trung học của bọn tớ tộc Đi Săn đông lắm, vòng tròn của tộc Hải Dương và tộc Đi Săn chưa bao giờ giao nhau đâu."
Phi Tư cũng thở dài một hơi.
"Không có gì khác nhau đâu. Hơn nữa, những cô gái thường xuyên qua lại với nam sinh tộc Đi Săn, nếu muốn tìm bạn trai mới tộc Hải Dương thì buộc phải đổi sang một vòng bạn bè hoàn toàn xa lạ. Bởi vì, bất kỳ người đàn ông Hải Dương tộc nào cũng không muốn cưới một người vợ từng có người yêu cũ là tộc Đi Săn cả. Cùng lắm chỉ chơi bời thôi chứ không bao giờ kết hôn..." Nói đến đây, cô ấy cố ý nhìn thoáng qua Lam Tư: "Em nói đúng không?"
"Hoàn toàn chính xác. Em yêu à, nếu giờ em đột ngột bảo với anh là trước đây em từng quen bạn trai tộc Cá Mập hay tộc Cá Voi Sát Thủ, thì anh sẽ chia tay với em ngay lập tức."
Phi Tư quay đầu lại, nói tiếp với Phạn Lê: "Cho nên vì tương lai của chính cậu, sau này đừng chủ động bắt chuyện với tộc Đi Săn, biết chưa?"
"À... tớ biết rồi, cảm ơn các cậu..." Vì cô gây phiền phức cho mọi người nên Phạn Lê cảm thấy rất áy náy.
"Cho tớ hỏi tại sao lại thế không?" Vưu Xán hiếu kỳ nói.
"Vưu Xán, vì sao cậu lại hỏi mấy câu mà chỉ mấy đứa con gái não tàn mới hỏi vậy?" Lam Tư đập bàn một cái: "Cậu thích cưới loại phụ nữ mà bọn tộc Cá Mập chơi chán chê rồi vứt lại à?"
Vưu Xán cũng học điệu bộ anh ta, vỗ bàn một cái: "Này, cái đồ trai thẳng đần độn kia! Sao cậu lại có thể nói con gái người ta như thế! Người ta là một con người sống sờ sờ, chứ có phải đồ vật đâu mà bảo là 'chơi chán' vứt lại chứ!"
"Thôi đi, tớ chẳng buồn nói với cậu nữa..."
Lúc này Lưu Hương mới bỏ tay ra khỏi mặt, quay sang nhìn Phạn Lê với vẻ đầy bất đắc dĩ: "Lê Tử à, ở ngay cổng trường tớ đã nói với cậu rồi. Từ trước đến nay bọn hỗn huyết chưa bao giờ coi bản thân là tộc Hải Dương cả. Trong đầu họ chỉ có dòng máu tộc Đi Săn thôi. Lúc đó nghe cậu bảo Tinh Hải là người tốt, tớ đã cảm thấy kỳ quái rồi, hảo cảm của cậu là đến từ đâu thế? Anh ta thuộc vòng bạn bè của Khải Mặc và 'Hội nữ thần san hô đen' đấy, e là đến tộc Đi Săn bình thường anh ta còn chẳng thèm để vào mắt. Giờ cậu lại đứng đây réo tên người ta, cậu muốn chúng ta bị coi là lũ 'liếm cẩu' của bọn tộc Đi Săn à? Thật là!"
“Tớ xin lỗi.”
Chẳng thể giải thích rằng xã hội loài người hiện đại vốn không tồn tại định kiến chủng tộc gay gắt đến thế, Phạn Lê chỉ biết thầm tự kiểm điểm bản thân, nhắc đi nhắc lại phải nhớ kỹ bài học này. Tinh Hải là tộc Đi Săn, Tinh Hải là tộc Đi Săn, sau này tuyệt đối không được chủ động bắt chuyện với anh ấy nữa...
Thế nhưng, cô chợt nhận ra bốn người còn lại bỗng nhiên im bặt, ánh mắt họ đồng loạt nhìn chằm chằm về phía sau đầu cô.
Phi Tư không chớp mắt lấy một cái, lập tức tắt ngay kết giới cách âm.
Chẳng biết Tinh Hải đã đứng cạnh Lưu Hương từ bao giờ, nhưng ngay khi cuộc đối thoại của họ vừa dứt, anh ấy khẽ liếc nhìn cô bạn. Lưu Hương cực kỳ tự giác, nhanh chóng đứng bật dậy, kéo Phạn Lê sang chỗ mình đang ngồi, còn bản thân thì chen vào giữa Phạn Lê và Phi Tư.
Tinh Hải thản nhiên ngồi xuống cạnh Phạn Lê, đặt cặp sách xuống bàn.
Nghĩ lại lời giáo huấn của Phi Tư, Phạn Lê chỉ còn cách mở cuốn giáo trình Ảo thuật sơ cấp ra, đôi tay cứng đờ đặt ở trên bàn. Cô nín thở, làm bộ mắt nhìn thẳng vào trang sách không chớp mắt, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với anh.
“Sách giáo khoa của tôi bị Khải Mặc cầm đi rồi.” Dứt lời, Tinh Hải kéo cuốn sách của Phạn Lê về phía giữa hai người bọn họ, thân hình cũng hơi xích lại gần cô thêm một chút.
Phạn Lê theo bản năng định giữ lại cuốn sách, nhưng vì phép lịch sự nên cô lập tức buông tay.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt xung quanh, Tinh Hải dùng khớp xương ngón tay chống huyệt thái dương, thản nhiên cùng cô dùng chung một cuốn sách. Anh ấy cách cô gần như vậy, đường nét xương quai hàm rõ ràng, mái tóc ngắn màu tro nhạt khẽ dập dềnh trong nước biển, nốt ruồi mỹ nhân trên chóp mũi cao thẳng càng làm nổi bật góc nhìn nghiêng, sườn mặt đẹp đến tuyệt trần.
Thế nhưng, Phạn Lê hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy.
“Là con vật nuôi mà tôi nuôi giúp em đấy.”
Kinh khủng nhất là lúc bọn họ nói những lời này lại không hề có kết giới cách âm nào!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

