Chỉ vì một câu nói của Bố Khả Nghịch, sở cảnh sát đã lập tức thành lập ban chuyên án, cục trưởng hạ lệnh phải tra rõ ngọn ngành ngay lập tức. Đại học Lạc Á bỗng chốc đầy rẫy nhân viên điều tra, toàn bộ tân sinh viên khoa Ảo Thuật từng tham gia hôn lễ đều bị triệu tập để thẩm vấn.
Nhà trường dành riêng một căn phòng lớn làm nơi phá án. Ngoài những sinh viên bị gọi tên, không ít học sinh các khóa và học viện khác cũng tụ tập ngoài cửa xem náo nhiệt. Phạn Lê, Tinh Hải và Lưu Hương đang đứng chờ ở cửa, bên cạnh là hai viên cảnh sát đang canh giữ, một người trong số đó còn thấp giọng cằn nhằn: "Nhiệm vụ tiên sinh Bố Khả Nghịch giao thật khó hoàn thành mà. Chính ông ta còn chẳng nhìn rõ mặt mũi kẻ nghe lén vợ chồng mình nói chuyện, vậy mà bắt chúng ta phải tìm cho ra."
"Chẳng phải ông ta đã mô tả rồi sao? Kẻ đó có vây tai, nên xác định là nữ giới thuộc tộc Hải Dương, tóc dài uốn xoăn, dáng người trung bình, cao tầm từ 1 mét 9 đến 2 mét. Vì chỉ nhìn thấy bóng lưng nên không rõ màu sắc trang phục." Nói đoạn, viên cảnh sát này chỉ tay về phía Phạn Lê: "Chính là tầm vóc kiểu này này."
Phạn Lê vội vàng cúi gằm mặt, sợ ánh mắt mình dao động sẽ để lộ vẻ chột dạ.
"Ơ kìa, ngoài mái tóc ra thì cô nàng này trông giống hệt mô tả của anh đấy." Viên cảnh sát tiến lại gần, nghiêm túc quan sát Phạn Lê: "Tóc cô từ trước đến nay vẫn ngắn thế này, hay là..."
Phạn Lê liếc nhìn Lưu Hương, thấy cô bạn cũng lộ vẻ kinh ngạc. Cô đang phân vân không biết nên đưa thẻ sinh viên ra để chứng minh mình luôn để tóc ngắn, hay nên thành thật nhận rằng hôm đó mình có để tóc dài, thì viên cảnh sát bỗng ngẩng lên, quát lớn về phía sau lưng họ: "Này, cậu sinh viên kia, đứng xa thế làm gì?"
"Là bạn cùng trường thôi, không thân lắm." Đàn anh đeo tảo biển vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ.
"Vào trong đi, phối hợp thẩm vấn."
"Tôi và cô ấy thực sự không thân, còn chưa nói với nhau quá vài câu, cũng không tham gia hôn lễ, không biết có thể trả lời mấy người cái gì?"
Lưu Hương nhìn anh ta, huých khẽ vào tay Phạn Lê: "Anh ta đang nói dối."
"Sao cậu biết vậy?"
Lưu Hương nhớ mang máng, trước hôn lễ Tiểu thư Bong Bóng từng quay lại trường một lần.
Lúc đó, Tiểu thư Bong Bóng lẻ loi xuất hiện trước cổng học viện Ảo Thuật, đang cúi người nhặt chồng sách bị rơi vãi lung tung. Thì đàn anh Rong Biển đã tiến lại giúp cô ta. Nếu là trước kia, đừng nói là rơi sách, chỉ cần rơi một đồng xu thôi cũng sẽ có cả chục gã nhào tới tranh nhau nhặt, dùng cả thuốc khử trùng lau sạch rồi mới kính cẩn dâng tận tay cô ta. Nhưng ngày hôm đó, đám người hâm mộ đã biến sạch, chỉ còn mỗi anh ta là chịu giúp đỡ cô ta.
Ngay sau đó, mấy người đàn ông trong trang phục thị vệ xông tới, cảnh cáo anh ta phải tránh xa vị hôn thê của ngài Bố Khả. Tiểu thư Bong Bóng vội vàng ngăn họ lại, giải thích rằng anh ta chỉ đang giúp mình. Còn đàn anh rong biển vuốt lại trang sách cuối cùng thật phẳng phiu rồi trả lại cho cô ta. Tuy anh ta mỉm cười, nhưng đôi mắt lục bảo ấy lại trống rỗng vô hồn: "Chúc mừng em, sắp được làm mẹ rồi."
“Cảm ơn.” Tiểu thư Bong Bóng đón lấy tập sách, nhưng tuyệt nhiên không dám nhìn vào mắt anh ta lấy một lần: “Tôi đi đây.”
Cô ta không nhận được lời hồi đáp nào từ anh ta, nhưng lại thấy một tấm thiệp anh ta kẹp sẵn trong trang sách. Khốn khổ thay, tấm thiệp vừa được rút ra đã bị đám tộc Đi Săn vốn có thị lực cực nhạy bén xung quanh đọc sạch bách rồi: “Hãy trân trọng hạnh phúc đang có, đối xử với chồng em cho tốt. Không phải người đàn ông nào cũng có thể bao dung như tôi đâu.”
Rất nhiều sinh viên có mặt lúc đó đều đã đọc được nội dung tấm thiệp, khiến Tiểu thư Bong Bóng thẹn quá hóa giận.
Thuật lại cảnh tượng đó cho Phạn Lê xong, Lưu Hương đảo mắt khinh bỉ: “Đầu óc Tiểu thư Bong Bóng đúng là có vấn đề. Xin lỗi nhé, cô ta dù sao cũng chết rồi, tớ nói vậy hơi thất đức nhỉ. Nhưng thật sự, xung quanh toàn là bọn tộc Đi Săn, không biết đường cất kỹ tấm thiệp mang về nhà mà xem sao? Hay là muốn khoe khoang sắp lấy chồng rồi mà vẫn có người bám theo à?”
Trái ngược với vẻ gay gắt của Lưu Hương, đàn anh Rong Biển lại trưng ra bộ dạng “hỏi gì cũng không biết”. Cảnh sát chẳng tìm được sơ hở nào nên đành thả anh ta đi. Nhìn bóng lưng anh ta lặng lẽ bơi đi, Lưu Hương cảm thấy ghê tởm tột độ. Hồi cấp ba, cô ấy vốn luôn thầm mến vị học trưởng này, nhưng vì ai cũng biết anh ta là “vật sở hữu” của Lệ Na nên cô ấy đành ngậm ngùi. Thế nhưng lên đại học, anh ta lại cam tâm tình nguyện làm “lốp dự phòng” cho một kẻ hám quyền lực, học hành bê bết như Tiểu thư Bong Bóng, khiến cô ấy không sao hiểu nổi. Đến giờ phút này, anh ta vẫn còn muốn bao che cho chị ta!
Cơn giận bốc lên, Lưu Hương bơi vọt tới trước mặt viên cảnh sát, nói lớn: “Anh cảnh sát, anh ta nói dối đó! Anh ta từng theo đuổi người chết, trước khi cô ta kết hôn, hai người họ có mối quan hệ rất sâu đậm.”
Kết quả là, Lưu Hương nhận lại một cái nhìn lạnh thấu xương từ đàn anh Rong Biển, còn cô ấy và Phạn Lê cũng bị kéo luôn vào phòng lấy lời khai.
Viên cảnh sát vỗ vỗ vào vây tai mình, rồi hờ hững buông một câu: “Nói đi, ai trong số các người đang nói dối.”
“Tất nhiên là anh ta! Anh ta theo đuổi Tiểu thư Bong Bóng, sinh viên khóa trên ai chẳng biết. Các anh cứ đi mà hỏi từng người một xem.” Lưu Hương theo thói quen phủ đầu trước.
“Cho cậu một cơ hội để biện minh đấy.” Cảnh sát nhìn về phía đàn anh Rong Biển.
“Liên quan đến đời tư cá nhân, tôi không muốn nói.”
“Tính kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cậu không nói, tôi chỉ còn cách đưa cậu tới phòng thẩm vấn đặc biệt. Ở đó, cậu sẽ có thừa thời gian để bảo vệ ‘đời tư’ của mình.”
Đàn anh Rong Biển không những không lùi bước, ngược lại còn lộ vẻ phẫn uất: “Không cần đưa tôi đi đâu hết, anh cứ giết quách tôi đi cho xong!”
“Cái thằng nhóc này...”
Viên cảnh sát định rút còng tay ra, nhưng Phạn Lê đã kịp vươn tay ngăn lại, cô quay sang bảo đàn anh: “Đàn anh, anh có nghĩ rằng nếu anh cứ im lặng như vậy, sự thật về cái chết của chị ấy sẽ mãi mãi bị chôn vùi không?”
Đàn anh Rong Biển hơi sửng sốt: “Vậy thì liên quan gì đến tôi?”
“Rốt cuộc Tiểu thư Bong Bóng chết như thế nào, không ai biết cả.”
Anh ta nhếch mép cười một cái, muốn thể hiện sự phóng khoáng thoải mái nhưng lại chỉ lộ ra vẻ không được tự nhiên: “Tôi từng quen với cô ấy, đã chia tay.”
“Hai người từng quen nhau?” Lưu Hương nhìn thoáng qua cảnh sát. Cảnh sát vươn tay, ra hiệu cho cô ấy im lặng để nghe anh ta nói tiếp.
“Đúng vậy, một câu chuyện cũ rích về một gã sinh viên nghèo bị một lão già quyền thế cướp mất bạn gái.”
Đàn anh Rong Biển quả không hổ danh là người yêu cũ của Lệ Na, anh ta không chỉ có mã đẹp trai. Anh ta học đại học bằng học bổng, ba anh ta là chủ tịch một công ty huấn luyện thú nhỏ, mẹ anh ta là bà nội trợ trẻ hơn tuổi thật đến 50 năm, nhà có tám nô lệ. Anh ta trên Tiểu thư Bong Bóng một khóa, cả hai cùng học tại học viện Ảo Thuật. Trong một lần va chạm vô tình khi đổi phòng học, họ đã trở thành bạn bè với nhau. Sau đó là tình yêu đàn anh đàn em bình thường, tiểu thư Bong Bóng gặp vấn đề không hiểu thì đi hỏi anh ta. Còn anh ta thì dạy kèm tiểu thư Bong Bóng học hành, anh tới tôi đi, biến thành bạn trai bạn gái.
Nhưng vì Tiểu thư Bong Bóng quá nổi tiếng, nên cô ta chẳng bao giờ dám công khai tình cảm. Vì thế, mỗi khi có ai hỏi về mối quan hệ giữa hai người, thì đàn anh Rong Biển đều chỉ nói mình đang theo đuổi cô ta nhưng chưa được đồng ý, mục đích là để bảo vệ danh dự cho cô ta một cách vẹn toàn nhất.
Tiểu thư Bong Bóng vốn phản ứng khá chậm chạp, khả năng tập trung kém, kỹ năng giao tiếp hay tổ chức cũng đều ở mức bình thường. Bởi vậy, dù có nỗ lực đến đâu, thành tích của cô ta cũng chỉ luôn mấp mé ở ngưỡng trượt môn. Là anh ta đã âm thầm giúp cô ta viết vài bài luận văn, điểm số không được S thì cũng là A, khiến vị giáo sư hướng dẫn từng có lúc phải hoài nghi về tính xác thực của người làm.
Rồi một ngày, Tiểu thư Bong Bóng đột ngột nói lời chia tay với đàn anh Rong Biển vì đã trót lòng yêu người khác. Anh ta cảm thấy vô cùng bất ngờ, bởi vì đây là lần đầu tiên anh ta bị người khác "nẫng tay trên" bạn gái như vậy. Nhưng mặc cho anh ta nỗ lực níu kéo thế nào, thì cô ta vẫn giữ thái độ kiên quyết rồi hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Chia tay chưa được bao lâu, anh ta đã thấy tin tức bát quái về việc cô ta hẹn hò với tiên sinh Bố Khả Nghịch. Sau khi xác nhận niềm vui mới của cô ta đúng là vị đại gia kia, anh ta đã gửi lời chúc phúc và sau đó không bao giờ tìm cô ta nữa.
Nghe xong những lời này, viên cảnh sát chẳng mảy may suy nghĩ gì, nhưng Phạn Lê lại thấy cực kỳ mâu thuẫn.
Cô biết trong xã hội loài người vốn không thiếu những cô gái trẻ thích dựa dẫm quyền quý. Họ thường có chung vài đặc điểm như: xuất thân nghèo khó, chịu áp lực kinh tế và tinh thần từ ba mẹ, rồi nhờ con đường học vấn mà bước chân vào một môi trường thượng lưu chưa từng thấy, dẫn đến tâm lý tham hư vinh, không cưỡng lại được sự cám dỗ từ tài nguyên của các "lão gia". Thế nhưng, qua lời kể của mọi người và báo chí, thì Tiểu thư Bong Bóng là một con gái của doanh nhân thành đạt, gia đình êm ấm và được ba cô ta chiều chuộng hết mực. Dù thành tích ở đại học Lạc Á không tốt, nhưng nhờ nhan sắc, cô ta vẫn có được sự bảo bọc của một chàng trai ưu tú như đàn anh Rong Biển đây. Nếu cứ bình thường yêu đương rồi kết hôn, đẳng cấp sống của cô ta vẫn sẽ được nâng cao. Vì sao cô ta có một người bạn trai tuyệt vời như thế chỉ có thể là người tình trong bóng tối? Và tại sao cô ta lại hy sinh anh ta, chấp nhận rủi ro tuyệt tự tuyệt tôn chỉ để gả cho một lão già chứ?
Nếu phái nữ thông qua hôn nhân để nhảy giai cấp, thường thì bản thân họ chẳng hưởng lợi mấy, mà tất cả là vì đời sau. Nhưng con của Tiểu thư Bong Bóng và Bố Khả Nghịch vốn dĩ không có khả năng sinh sản, vậy nên việc "trèo cao" này càng trở nên vô nghĩa.
"Bởi vì Tiểu thư Bong Bóng cực kỳ sùng bái khí chất người đàn ông thành đạt của tiên sinh Bố Khả Nghịch." Đây là nhận định chung của hầu hết đàn ông khi nói về tình yêu của chị ta dành cho vị đại gia kia. Phạn Lê cảm thấy cách giải thích này quá đơn giản và thô bạo.
Là một cô gái xuất thân giàu có, Phạn Lê hiểu rằng khi một cô gái có đủ sự bảo đảm về kinh tế và tình yêu từ gia đình, họ sẽ khao khát gả cho "bạch mã hoàng tử" hơn là một lão già chỉ có địa vị và tiền tài.
Tất nhiên, cũng có thể do hào quang của tông tộc Bố Khả quá chói lọi, hoặc thẩm mỹ của tộc cô ta khác hẳn con người. Việc dùng tâm lý nhân loại để lý giải sinh vật phi nhân loại vốn dĩ đã là một sai lầm ngay từ đầu.
Nhưng có lẽ Phạn Lê cũng chẳng cần quá lo lắng về vụ án mạng này nữa. Bởi lẽ, sau bao ngày cầu thần bái phật, thì cô cuối cùng cũng nhận được một tin sốt dẻo: Chính phủ Thánh Jergana đã có kế hoạch gỡ bỏ lệnh cấm ra biển sớm hơn dự kiến.
Không cần phải đợi tận ba tháng nữa!
Phạn Lê cảm thấy cuộc đời mình lại tràn đầy hy vọng, cả người như được hồi sinh.
Sau khi tan học, cô lập tức bắt tàu chiến công cộng đi Cục Đăng ký ra biển để xin cấp giấy phép, sau đó lại quay về khu xóm nghèo, chạy đến cửa hàng giảm giá tìm kiếm trang bị ra biển giá rẻ thay thế và tích trữ thực phẩm nén đóng hộp dùng trên mặt đất.
Vụ án của Tiểu thư Bong Bóng vẫn đang được điều tra liên tục. Hai ngày sau, độ nóng của sự việc này giảm dần, bầu không khí trong trường học không còn quá căng thẳng nữa. Nhưng cái chết của chị ta vẫn là chủ đề bàn tán ưa thích của sinh viên mỗi khi rảnh rỗi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)