Khoảng 4 giờ chiều, sau khi tiết học của giáo sư Bố Khả kết thúc, Phạn Lê đến Cục Đăng ký xuất cảnh để nhận giấy phép ra biển. Kể từ khi tin tức lệnh cấm ra biển sắp được dỡ bỏ lan rộng, người dân đổ xô đến đây làm thủ tục đông nghịt. Cầm cuốn sổ nhỏ mới tinh trong tay, Phạn Lê không giấu nổi niềm vui sướng trong lòng, cô bắt chuyến tàu công cộng trở về khu xóm nghèo.
Theo lời dặn của bà Hồng hồi sáng, cô ghé qua chợ mua ít cá tươi và cua rồi nhanh chóng bơi về nhà. Nhưng bơi được nửa đường, đột nhiên túi thực phẩm trong tay cô bị giật mạnh một cái như cá cắn câu, sức nặng biến mất tăm. Cúi đầu nhìn lại, sợi dây đã đứt lìa, lơ lửng trong nước.
Phía trước, một bé gái tộc Hải Dương đang ôm chặt túi đồ của cô, lao vút qua góc cua của một tòa nhà rồi mất hút.
Ở khu vực này, nạn trộm cắp, lừa đảo và trẻ em ăn xin nhiều không đếm xuể, chuyện thế này chẳng có gì lạ. Phạn Lê theo bản năng đuổi theo, nhưng vừa bơi qua góc cua một đoạn ngắn, cô chợt nhận ra mình đã lạc vào một con hẻm tối không một bóng người. Phía cuối hẻm, hai luồng sáng lạnh lẽo hắt lên những thùng gỗ, mặt đất đầy rẫy mảnh chai lọ vỡ vụn, trông như đã bị bỏ hoang từ lâu. Cô bé trộm đồ quay lại nhìn cô một cái, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn rồi càng ra sức bơi nhanh về phía cuối hẻm.
Phạn Lê khựng lại.
Bọn trộm này chẳng khác nào lũ gián, nếu thấy một con nhỏ thì chắc chắn có cả một ổ đang chờ phía sau. Nơi này không hề an toàn. So với mớ thực phẩm đã mất, cái mạng nhỏ của cô vẫn quan trọng hơn.
Thế nhưng, ngay khi cô vừa định xoay người bơi trở về nơi đông người, tiếng nước xao động cùng những luồng sóng dữ dội ập đến. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên hai bóng đen cao lớn đã xuất hiện bên cạnh những thùng gỗ, tay lăm lăm vũ khí tựa như súng phóng, nhắm thẳng về phía cô.
Chỉ nghe thấy hai tiếng "vèo vèo" nối tiếp nhau, hai mũi tên phi ra, lao thẳng tới chỗ Phạn Lê. Cô vội vàng lao vọt lên trên nhưng vẫn phải thốt lên một tiếng đau đớn. Một mũi tên sượt qua tóc cô, mũi còn lại thì cắm phập vào vây đuôi, đính chặt cô lên bức tường gạch đỏ, kéo giật cô lại một cách thô bạo.
Cô va mạnh vào tường rồi lảo đảo đổ xuống.
Dù rất đau đớn nhưng trước khi chạm đất, cô lại một lần nữa dốc hết sức quẫy đuôi định lao lên, nhưng mũi tên đã khóa chặt cô tại chỗ. Trong lúc cô vùng vẫy, vết thương bị mũi tên đâm thủng ngày càng xé rộng, một vùng nước biển bắt đầu nhuốm màu máu đỏ tươi. Cơn đau thấu xương truyền khắp cơ thể, Phạn Lê nhăn mặt nén đau, cố gắng rút mũi tên ra nhưng nó cắm quá sâu, lay chuyển thế nào cũng không nhúc nhích. Hai gã đàn ông kia đã tiến lại gần, chỉ còn cách cô chưa đầy mười mét. Một gã rút ra con dao găm lóe lên những tia sáng lạnh lẽo đến rợn người.
Phạn Lê quẫy đuôi điên cuồng, vị máu hòa vào nước biển tràn vào các giác quan của cô. Khi hai kẻ đó chỉ còn cách ba bốn mét, cô định bụng liều mạng xé rách vây đuôi để tẩu thoát.
"Dừng lại! Đừng cắt đuôi!"
"Á!!!!" Gã đàn ông gào lên đau đớn, con dao găm trong tay đã bị Tinh Hải tước mất.
Tinh Hải định vung dao đâm gã, nhưng gã còn lại đã dùng đòn dương đông kích tây, chuyển hướng tấn công Phạn Lê. Tinh Hải vội buông tay để ngăn cản gã kia. Đúng lúc đó, gã cầm dao ban nãy rút từ trong túi ra một vật hình cầu, bóp mạnh.
Ngay lập tức, nước biển bị nhuộm thành một màu xám đậm đặc, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn.
Tinh Hải và Phạn Lê cùng ho sặc sụa, vẫy tay tán loạn để xua tan thứ "thuốc nhuộm" kỳ quái kia. Nhưng khi nước biển trong trở lại, thì hai gã đó đã biến mất không dấu vết từ bao giờ.
"Khốn khiếp thật, để bọn chúng chạy mất rồi." Tinh Hải quan sát con dao găm vài giây, không thấy gì bất thường liền thu nó lại.
"Cảm ơn anh..." Phạn Lê nằm bẹp trên mặt đất, tim vẫn đập liên hồi như muốn nổ tung lồng ngực.
Cô lại định đưa tay rút mũi tên ở vây đuôi nhưng nó vẫn bất động. Cô dùng cả hai tay cố gắng kéo, dồn hết sức lực, nhưng mũi tên như mọc rễ vào tường vậy. Tinh Hải cúi người xuống, một tay chống hông, tay kia đẩy tay cô ra rồi rút mũi tên ra một cách nhẹ nhàng như vặn nắp chai nước.
"Cảm ơn... Vì sao anh lại ở đây..."
Cô đau đến mức gương mặt nhăn nhúm lại, tay vịn vào tường cố hết sức ngồi dậy. Thế nhưng, vết thương ở vây đuôi kéo theo những cơn đau dữ dội, khiến cô hoàn toàn không còn chút sức lực nào, phần gốc đuôi cứ run lên bần bật. Cô đành phải nằm bẹp trên mặt đất một cách đầy hổ thẹn, nhắm nghiền mắt lại chờ cho cơn đau qua đi.
Tinh Hải cúi đầu xuống nhìn cái đuôi của cô, khẽ tặc lưỡi: "Mũi tên này có độc."
Nhờ lời nhắc nhở của anh ấy, cô mới phát hiện một nửa vây đuôi của mình đã chuyển sang màu tím tái. Ngay sau đó, một đôi tay luồn qua eo và đuôi cô, bế cô lên ngang người.
Cô hốt hoảng kêu khẽ.
"Ôm lấy cổ tôi."
Chỉ trong nháy mắt, anh ấy đã bế cô bơi tới một rạn san hô sáng sủa, vắng người, rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống một chiếc ghế dài.
"Xin mạn phép."
Anh ấy nâng phần gốc đuôi của cô lên, cúi đầu xuống, bắt đầu hút máu độc ra ngoài. Trái tim Phạn Lê như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô đột ngột rụt đuôi lại. Tinh Hải giữ chặt lấy cô, nhíu mày nói: "Đừng nhúc nhích. Độc tính mà lan rộng là em sẽ chết đấy."
Dù vây đuôi tuy không có nhiều cơ bắp, nhưng lại tập trung rất nhiều dây thần kinh. Chỉ cần đôi môi chạm vào thôi cũng đủ khiến dây thần kinh toàn thân cô rung lên, huống chi là hút máu ra. Hành động của anh ấy không hề thô bạo, nhưng lại khiến Phạn Lê vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ đến mức quên cả đau: "Để... để tôi tự làm có được không?"
"Em nghĩ cơ thể mình linh hoạt đến vậy sao??" Anh ấy nhún vai hơi lùi ra một chút, ý bảo cô cứ tự nhiên.
Sau đó, một tình cảnh còn đáng xấu hổ hơn cả vừa rồi xuất hiện...
Phạn Lê: "..."
Tinh Hải: "..."
Cái cảnh tượng đó đại khái giống như một ông lão đang cố múa ba lê thì bị trẹo xương sống vậy...
Kết quả, tất nhiên là Tinh Hải phải tiếp tục giúp cô hút máu độc rồi nhổ ra. Suốt cả quá trình, Phạn Lê lấy tay che kín mặt, chỉ ước gì có cỗ máy thời gian để đưa cô xuyên không tới nửa tiếng sau ngay lập tức.
Dường như nhận ra sự bối rối của cô, nên Tinh Hải bèn lên tiếng phá tan bầu không khí: "Tại sao lại có người muốn giết em?"
"Có lẽ là liên quan đến buổi đám cưới đó."
Giống như bao cô gái khác, Phạn Lê khó lòng có thể phòng bị trước người anh hùng đã cứu mình. Cô kể cho Tinh Hải nghe tất cả những gì mình đã nghe lén được từ cuộc trò chuyện giữa tiểu thư Bong Bóng và Bố Khả Nghịch, kể cả chuyện cô đã nhìn thấy thi thể của cô ta, nói hết cho anh ấy nghe.
"Vậy là khi tiểu Bong Bóng qua đời, trong tay cô ta vẫn còn một chiếc phong bì đỏ mà dường như không ai hay biết sao?"
"Ừm."
"Thế trước và sau khoảng thời gian vợ Bố Khả gặp nạn, em có gặp ai, hay trò chuyện với ai khác không?"
"Cũng chỉ có Đương Đương thôi, tôi không quen biết ai khác cả."
"Đương Đương? Chẳng lẽ cậu ấy có liên quan gì đến vụ án này..."
Phạn Lê cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi ngẩng lên nói: "À không, suýt nữa thì quên mất, lúc rời khỏi phòng thay đồ, tôi còn gặp cô Ngân Bối Nhĩ nữa."
"Ngân Bối Nhĩ..." Tinh Hải rơi vào trầm tư: "Tôi nghĩ mãi mà không hiểu nổi. Nếu em vô tội, tại sao không khai báo hết với cảnh sát?"
"Tôi có lý do riêng, hiện tại không thể bị điều tra được." Phạn Lê do dự một lúc lâu, lòng vẫn đầy sợ hãi nên không dám tiết lộ chuyện tráo đổi linh hồn: "Thật xin lỗi, tôi phải chờ đến lần ra biển tiếp theo mới có thể nói cho anh biết lý do. Anh có thể chờ thêm một chút được không?"
Tinh Hải cũng không do dự chút nào, khẽ gật đầu: "Ừ, tôi hiểu rồi."
"Chuyện này tôi cũng chỉ nói với mỗi mình anh thôi đấy."
"Nếu em từ chối sự trợ giúp từ cảnh sát, có thể bọn chúng sẽ còn tiếp tục truy sát em. Khoảng thời gian này hãy cố gắng ở những nơi đông người. Tôi sẽ cố gắng bảo vệ em."
"Tốt quá rồi!"
Sau đó, Tinh Hải rút máy liên lạc từ trong túi ra: "Lại đây, kết nối với tôi đi."
Phạn Lê chỉ biết cười gượng.
"..." Tinh Hải lặng lẽ nhìn cô: "Tôi quên mất, em không có máy liên lạc."
"Ha ha..." Phạn Lê gãi đầu ngượng ngùng.
"Thôi được rồi, để tôi đến tận cửa nhà đón em vậy."
"Được ạ!"
Phạn Lê vô cùng cảm động. Thế nhưng niềm cảm kích đó, cộng với khoảng lặng kéo dài, lại khiến cô một lần nữa rơi vào trạng thái ngượng ngùng. Bởi lẽ trong nước biển, bất kỳ mùi vị nào cũng khuếch tán rất nhanh; vết thương của cô chưa khép miệng, anh ấy lại vừa phun máu độc ra, mùi máu tanh cứ thế vương vấn khắp nơi. Nếu không nói chuyện để phân tán sự chú ý, thì chính cô cũng thấy khó chịu. Cô bịt mũi, bóp giọng, dùng một thứ âm thanh ma quái như đang nghẹt thở nói với anh: "Xin lỗi nhé..."
"Em vừa uống khí Hydro à? Giọng nghe kỳ thế." Tinh Hải không thèm liếc mắt nhìn cô, mà vẫn chăm chú xử lý vết thương.
"Ý tôi là... mùi máu này, khó ngửi lắm phải không..."
"Em quên tôi mang nửa dòng máu tộc Cá mập à?" Anh ấy ngước mắt nhìn cô, khẽ mỉm cười: "Nếu không phải vì nó có độc, tôi sẽ không nhổ ra đâu."
Phạn Lê sững sờ.
Nhìn dáng vẻ anh ấy hút máu một cách đầy nhiệt tình, ban đầu cô cứ ngỡ anh chỉ muốn cô mau chóng lành vết thương, nhưng cô lại quên mất một điều: tộc Cá Mập vốn cực kỳ nhạy bén và ưa thích mùi máu. Thế nên, thực chất là anh ấy đang "thưởng thức" món mỹ vị này một cách ngon lành!!
Mỗi khi anh ấy tình cờ hé miệng, cô còn nhìn thấy thấp thoáng hai chiếc răng nanh nhọn hoắt. Phạn Lê run giọng nói: "Anh... anh phải tự kiềm soát bản thân chút đi. Nếu anh muốn ăn thịt, thì tôi nhất định sẽ mời anh ăn một bữa ra trò. Anh đừng, đừng, đừng có nhất thời xúc động mà làm liều đấy nhé..."
"Được, tôi sẽ tự kiềm chế." Nói rồi, anh ấy còn đưa lưỡi liếm nhẹ qua vết thương của cô, rồi lại liếm môi mình một cái.
Phạn Lê cảm thấy cơ thể mình như sắp hóa đá ngay tại chỗ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


