Đứng trước mặt hai người họ, Bắc Minh Dục uống một ngụm hết bát canh, Tăng Du và Tăng Tử Hào bốn mắt nhìn sau, sau đó Tăng Tử Hào bê một bát canh khác đưa cho Tăng Du nói: “Vui vẻ nhé.”
Mắt nhìn hai người họ uống hết canh, Tăng Tử Hào cười cười, sau đó rời đi.
Hai người đi vào phòng, Tăng Du liền cảm thấy miệng và họng đều khô, cô ta chạy lại ôm lấy Bắc Minh Dục.
Phụt.
“Vừa mới kết hôn mà đã phóng đãng như vậy rồi? Tăng Du, cô nói cô là lần đầu tiên, cô đóng kịch đúng không?”
“Đương nhiên không phải.....” Tăng Du càng lúc càng cảm thấy trong người như đang có vô số những con côn trùng cắn, đây là hậu quả do thuốc phát tác, cô ta rất rõ điều này, cô ta nghiến răng hít thở thật sâu ép mình phải bình tĩnh lại, rồi mới nói: “Đợi anh ở trên giường, anh nhanh lên đấy....”
Hơi thở của Bắc Minh Dục cũng dần dần trở nên nhanh và gấp hơn, tính toán thời gian vài giây sau đó anh nhanh chân đi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh ra, để mặc dòng nước lạnh chảy vào da thịt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



