Khi Bắc Minh Dục rời đi từ chỗ Lương Nặc, lúc đó còn chưa tới sáu giờ sáng.
Trời vẫn còn lờ mờ tối.
Lý Tranh Diễn sớm cũng đã ở trong nhà xe đợi anh, nhìn thấy anh đi xuống cầu thang lập tức khởi động xe, Bắc Minh Dục kéo cửa xe ngồi vào trong, nhìn thấy nét mặt rạng rỡ vui vẻ của Bắc Minh Dục anh ta phàn nàn.
“Sướng cậu nhé! Ôm Tiểu Nặc Nặc ngủ cả một đêm....”
Sắc mặt Lý Tranh Diễn như thể có vẻ hơi buồn, khiến cho Bắc Minh Dục nhướn mày: “Kỷ Sênh đuổi cậu ra ngoài à?”
“Không.”
“Đúng là làm mất mặt đàn ông quá!”
“Thôi bỏ đi, nể tình cô ấy đang mang bầu, tôi chẳng so đo với cô ấy làm gì!”Lý Tranh Diễn tuy nói nghe có vẻ không vui nhưng trong ánh mắt anh ta sự ngọt ngào yêu thương là không thể giấu nổi, Bắc Minh Dục trong lòng cảm thấy đáng ghét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



