“Lái xe kiểu gì thế hả?” Kỷ Sênh lập tức ôm lấy bụng mình.
Tài xế chỉ tay về phía đối diện nói: “Hình như là thiếu gia?”
Lương Nặc thò đầu ra ngoài nhìn, quả nhiên là Bắc Minh Dục, vì ngày mai chính là ngày tổ chức hôn lễ, rất nhiều báo đài đều tím cách tiếp cận anh để lấy thông tin và viết bài vì vậy mà gần đây anh rất ít ra ngoài.
Kỷ Sênh bĩu môi: “Nể mặt cậu mà tớ không thèm tính sổ với anh ta đấy, cậu xuống xe đi, ôm một cái cũng được.”
Lương Nặc bước xuống xe một cách nặng nề, đi về trước mặt anh.
“Kể cả em không đi, Tăng Du cũng không làm gì được em.”
Lương Nặc lắc đầu: “ Em đã nói đợi hai người tổ chức hôn lễ em sẽ rời đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


