Lương Nặc nắm lấy tay Kỷ Sênh, lắc đầu: “Hôm qua tuy rằng tớ rất đau nhưng thực ra vẫn có ý thức, tớ biết thiếu gia là vì bệnh của tớ nên mới.....” nói rồi cô không kìm được mà bật khóc, ôm lấy Kỷ Sênh: “Kỷ Sênh làm thế nào bây giờ? Tớ có lỗi với anh ấy, tớ có lỗi với anh ấy....”
Kỷ Sênh không hiểu gì: “Cái gì mà có lỗi?”
“Tớ, tớ....” Lương Nặc khóc nấc lên, căn bản không biết bắt đầu từ đâu.
“Thôi được rồi, có phải vì anh ấy bị ép lấy Tăng Du không? Yên tâm đi, nếu không phải vì anh ấy thì bây giờ cậu vẫn là một người bình thường, tốt nghiệp đại học xong hoặc là vào làm ở công ty thiết kế, hoặc là tự mở công ty riêng của mình, làm gì phải trải qua nhiều khổ nạn thế này chứ?”
Những lời an ủi của Kỷ Sênh chỉ làm cho Lương Nặc càng khóc lớn hơn.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng Lương Nặc sẽ khóc ngất đi, nhưng ai mà biết được cô giống như một người không có chuyện gì, chỉ lặng lẽ quan tâm tới những hành động của Bắc Minh Dục, những việc khác không mở miệng hỏi một lời.
Cô uống thuốc, ngủ nghỉ đúng giờ, đối diện với sự khiêu khích và chế nhạo của Tăng Du cô vẫn giữ thái độ im lặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


