Màn đêm buông xuống hoàn toàn, cơn mưa nặng hạt đổ xuống.
Một đêm mưa ầm ầm sấm sét.
Lương Nặc giật mình tỉnh dậy trong cơn mơ, cảm giác đầu đau như búa bổ, dường như có thứ gì đó đang đâm thẳng vào đầu cô, từng cảnh tượng, từng câu nói, không ngừng chạy vào trong đầu cô.
【Anh là Bắc Minh Dục, là chồng em.....anh yêu em! 】
【Nhưng đó là người anh cả mà từ trước tới nay đều rất tin tưởng anh, anh đúng là thật nhẫn tâm, nói lấy mạng là lấy mạng, không sợ ngay đến cả trong mơ ông ấy cũng tìm anh để tính sổ à?】
Cốc cốc.
Cửa phòng truyền tới một thứ âm thanh yếu ớt, ngay sau đó, đèn phòng sáng lên, cả căn phòng sáng trắng như ban ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


