Buổi tối Lương Nặc đi tắm, nhưng lại quên mang khăn tắm.
Vừa vào tới cửa phòng anh liền nhìn thấy tấm lưng trắng nõn nà còn đang ướt nước của cô và cơ thể từ đầu tới chân không một tấm vải che thân.
Đèn trong phòng hơi tối, chiếu xuống người cô như thể đang có một lớp màu bạc phủ lên óng ánh, Lương Nặc đang cẩn thận quấn khăn vào người, miệng còn lẩm bẩm đang ngân nga gì đó.
Không hề chú ý thấy Bắc Minh Dục đã từ ban công đi vào!
Những hành động này của cô trong mắt Bắc Minh Dục có một sức hút và sự quyến rũ không nói thành lời!
Lương Nặc vừa quay người ra thì nhìn thấy Bắc Minh Dục, cô giật mình: “Ấy, anh gọi điện xong rồi à?”
Bắc Minh Dục hắng giọng hai tiếng rồi anh nhanh chóng xông lại phía cô như con mãnh thú xông tới miếng mồi, anh đưa tay giật mạnh nhằm kéo chiếc khăn xuống, hơi lạnh truyền vào cơ thể, Lương Nặc đột nhiên kêu thét lên: “A....Lưu manh!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)