“Xin tha mạng, chúng tôi sẽ không dám nữa....”
“Là lão đại sai chúng tôi tới, nói rằng Tống công tử thích anh, chúng tôi phải bắt anh về.....”
Lương Nặc sợ Bắc Minh Dục giận cô nên đã gửi cho anh liên tiếp mấy tin nhắn nhưng đều không có người trả lời.
Mãi cho tới tối, Lương Nặc cố mở mắt đợi rất lâu, sợ bản thân mình ngủ say quá mà quên mất để điều hòa ở nhiệt độ thấp, cô túm lấy một góc chăn đợi anh trở về.
Nửa đêm, Lương Nặc sắp không chịu được nữa rồi thì Bắc Minh Dục mới trở về, trên người toàn mùi rượu, quần áo cũng đầy những vết bẩn.
Từ đầu giường cô nhảy xuống: “Anh đánh nhau với người ta đấy à?”
Bắc Minh Dục nhăn trán lại, mím chặt môi đi vào nhà tắm, rất nhanh sau đó tiếng nước chảy được truyền ra, Lương Nặc thở dài một tiếng, xem gia anh tức giận thật rồi, chẳng thèm quan tâm tới cô nữa rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)